Chương 23
"Hừ, còn không phải tại đám đàn ông các người, tất cả đều là động vật sống bằng nửa thân dưới. Chị mà mặc dày như gấu Bắc Cực, A Bạch làm sao có thể chú ý đến chị." Nguyễn Tình trả lời, sau đó mở nắp ra, ngửi thấy một mùi hương quen thuộc bay lên, nhíu mày nói "Sao lại là sữa bò nóng? Chị đã lớn rồi mà."
"Hừ, không thích uống thì đừng uống." Người đàn ông hừ lạnh một tiếng.
"Em mới sáng sớm đã đến đón chị, coi như nể tình em vậy." Nguyễn Tình thổi thổi hơi nóng rồi uống một ngụm, dạ dày cũng nhanh chóng ấm lên.
Người đàn ông dừng đèn đỏ, quay đầu cẩn thận đánh giá Nguyễn Tình trên dưới một lần, nhìn quần áo trên người cô nhăn nhó thì hỏi "Anh ta đối với chị như vậy sao? Sáng sớm tinh mơ đã đuổi chị ra ngoài?"
Người được nói đến, hẳn là Lâm Mặc Bạch.
"Không liên quan đến A Bạch, anh ấy đã cho chị ở nhờ một đêm, là chị thừa lúc anh ấy ngủ say nên chuồn ra ngoài."
on rai
"Anh ta đều đã giữ chị lại, sau này chị cứ ăn vạ dù chết cũng không đi, anh ta liệu dám đuổi chị đi sao?" Trong giọng nói của người đàn ông ngập mùi khinh thường với Lâm Mặc Bạch.
"Vậy không được, anh ấy còn chưa tha thứ cho chị." Nguyễn Tình nghiêm chỉnh nói, rất cố chấp, cũng rất bị thương.
Người đàn ông nghe vậy, giọng nói nghẹn lại, lặng im trong chốc lát mới đánh vỡ trầm mặc, "Tại sao không nói sự thật cho anh ta biết? Chẳng lẽ anh ta sẽ không tha thứ cho chị sao?"
Nguyễn Tình im lặng, môi mím lại, đôi mắt rũ xuống, nhìn bình sữa bò ấm áp trong tay, đong đưa nhẹ nhàng.
Hồi lâu sau cô mới mở miệng, "A Bạch anh ấy ... Anh ấy nếu biết sự thật, nhất định sẽ tha thứ cho chị."
"Vậy chị..."
"Nhưng bởi vì như vậy nên mới không được " Nguyễn Tình đánh gãy lời nói của người đàn ông, hạ giọng giải thích, "Sáu năm trước em cũng từng khuyên chị, nhưng phương thức mà chị lựa chọn trước đây, không kể kết quả hôm nay như thế nào, chị đều phải tự mình đối mặt. Nếu A Bạch dễ dàng tha thứ cho chị, giống như từ trước đến nay chị chưa làm sai việc gì cả, đối với chị là tha thứ, nhưng với A Bạch là không công bằng."
Anh khổ sở suốt sáu năm, bị thương sáu năm, tịch mịch sáu năm.... chẳng lẽ cứ bỏ
Đối với bế tắc trong lòng Nguyễn Tình, nghe có lẽ là vớ vẩn, nhưng vừa lúc cô cũng quá yêu Lâm Mặc Bạch, thậm chí không cho phép bản thân thương tổn Lâm Mặc Bạch.
Trong lòng người đàn ông ít nhiều cũng hiểu rõ, ngoài miệng lại như cũ chế nhạo, "Em thấy là chị tự làm mình chịu tội, trà sữa bò lại cho em, không cho chị uống nữa."
"Nguyễn Văn Diệc Em cho chị thì chính là của chị, sao có thể đòi lại Đừng quên, chị chính là chị gái của em."
Nguyễn Tình giương cằm lên, vẻ mặt kiêu ngạo.
Khoé miệng Nguyễn Văn Diệc căng thẳng, sắc mặt lập tức âm trầm.
Cả đời này của cậu, ghét nhất là nghe thấy hai chữ "chị gái".
Cậu chẳng qua chỉ là sinh muộn hơn hai phút, đã bị hai chữ này gắt gao đè ép.
Edit Noãn Noãn
Beta Kim Hằng
Hôm nay, ngay khi trưởng phòng kinh doanh đi làm, ông ta nhận được cuộc gọi từ Lâm Mặc Bạch.
Nghe giọng nói lạnh lùng và trầm thấp của anh, ông ta nghĩ rằng có chuyện gì đó xảy ra với công việc kinh doanh, nháy mắt lập tức sợ hãi, sau lưng có cảm giác ớn lạnh không thể giải thích được.
Tuy nhiên, Lâm Mặc Bạch lại đột ngột hỏi "Nguyễn Tình đã đến làm việc chưa?"