Chương 22
Bao gồm việc có khi nào ra khỏi phòng tắm, bao gồm cả việc cô dậy uống nước vào lúc nửa đêm, thậm chí Nguyễn Tình đã từng bước đến trước cửa phòng anh đứng chờ rất lâụ
Họ cách nhau một cánh cửa, cố gắng lắng nghe giọng nói của nhaụ
Lúc gần, lúc xa.
Khoảng bảy giờ Nguyễn Tình mới rời giường, có tiếng động bang bang, là lúc cô đang cố gắng làm bữa sáng.
Sau khi chuẩn bị hết thảy những điều này, cô một lần nữa giống như trước an tĩnh rời đi.
Lâm Mặc Bạch cũng không có đi ra ngoài, bởi vì bên ngoài nhất định cũng giống như lần trước, thu dọn sạch sẽ.
Anh đi tới phòng cửa kính sát đất bên cạnh, đứng sau tấm rèm nặng nề, nhìn thật lâu xuống phía dưới của tòa nhà.
Nhìn thấy Nguyễn Tình đi ra, sau đó đứng ở ven đường.
Cũng nhìn thấy một chiếc ô tô màu trắng dừng bên đường
Lông mày anh thoáng chốc cau lại.
Edit Thương Vũ
Beta Kim Hằng
Chiếc xe màu trắng dừng ở bên đường, người đang ngồi trên ghế lái động tác nhanh nhẹn hơn Nguyễn Tình, lập tức xuống xe, trong tay cầm một cái áo khoác, bước chân vội vàng vòng qua đầu xe bên kia, khoác áo lên vai Nguyễn Tình, ngăn cản hơi lạnh sáng sớm, làm xong mọi việc mới mở cửa để Nguyễn Tình lên xe.
Lâm Mặc Bạch đứng trên lầu nhìn thấy cảnh này vô cùng rõ ràng, đó là một người đàn ông có gương mặt anh tuấn, dáng người cao gầy, là vẻ đẹp thịnh hành của những chàng trai Hàn Quốc, sạch sẽ, thoải mái lại phóng khoáng.
Hai người bọn họ còn đứng bên cạnh xe nói chuyện vài câu, ánh mắt người đàn ông sủng nịch, còn có nét cười trên gương mặt Nguyễn Tình tuy rằng mơ hồ nhưng lại ánh rõ lên trong mắt.
Trong chốc lát sau, chiếc xe màu trắng nghênh ngang rời đi.
c Xe n
Không nhìn thấy đuôi xe đã lâu nhưng Lâm Mặc Bạch vẫn đứng cương cứng bên cửa sổ, sắc mặt âm trầm, đôi mắt ẩn giấu ngọn lửa, trong đầu cũng chỉ có một câu hỏi.
Người đàn ông kia là ai?
Trong cơn phẫn nộ, Lâm Mặc Bạch hồi tưởng lại gương mặt của người kia, ngũ quan tuấn lãng, không hiểu sao lại đem đến cho anh cảm giác quen thuộc như đã từng quen biết.
Anh đã từng gặp qua người đàn ông này.
Hình như là ... sáu năm trước.
Kí ức hiện lên vào lúc anh quen Nguyễn Tình, mỗi lần tiết tự học buổi tối kết thúc, anh đều sẽ đưa Nguyễn Tình về nhà. Đã từng có lần, anh nói sẽ đi về nhưng lại không nhịn được quay trở lại, vừa lúc nhìn thấy Nguyễn Tình cùng một chàng trai đứng ở dưới lầu nói chuyện với nhaụ
Chàng trai kia, chính là người đàn ông hôm nay.
Vẻ ngoài sau khi trưởng thành sẽ có thay đổi, nhưng gương mặt cả đời đều không thể đổi.
Lâm Mặc Bạch chắc chắn trong lòng, lửa giận cũng càng ngày càng lớn.
Nguyễn Tình và anh ta, từ sáu năm trước đã quen nhau, thời gian bọn họ biết nhau còn dài hơn cả với anh.
Chẳng lẽ trong sáu năm nay... Nguyễn Tình đã ở bên người đàn ông kia
Lạch cạch một tiếng
Lâm Mặc Bạch một tay túm lấy góc màn, một cái ròng rọc phía trên và chịu lực quá lớn mà nứt ra.
Trong xe. Nguyễn Tình khi lên xe nhẹ nhàng ho khan vài tiếng, người đàn ông đang lái xe lập tức chau mày, thật lâu vẫn chưa thả lỏng.
"Biết sức khoẻ của mình không tốt, sao lại mặc ít quần áo như thế. Không phải chỉ đi quyến rũ một người đàn ông thôi sao, sao lại phải mặc như thế?"
Người đàn ông này độc miệng y hệt sáu năm trước, châm chọc xong lại quay ra lấy túi giữ ấm ném cho Nguyễn Tình.