"Không cần cố tỏ ra mạnh mẽ, gặp phải chuyện như vậy, sợ hãi là bình thường."
Thực ra Sơ Vũ cũng không đến mức sợ quá. Trước đây, gia đình từng gửi cô đi học Taekwondo một thời gian. Cộng thêm trời sinh có sức khỏe, nếu xảy ra nguy hiểm, cô hoàn toàn có thể thử đối đầụ
Chỉ là, việc run rẩy này cô không kiểm soát được.
"Thế anh có cách nào không?" Cô tò mò hỏi.
Chẳng lẽ chỉ hỏi xong rồi để đấy?
Không gian yên lặng một lúc.
Sơ Vũ thấy hơi ngại, không phải cô có suy nghĩ lãng mạn gì, nhưng theo kinh nghiệm từ phim thần tượng và tiểu thuyết, trong tình huống này, nam chính thường thể hiện một chút phong thái đàn ông.
Ví dụ như nắm tay hoặc khoác vai an ủi.
Cô bắt đầu nghĩ nên chấp nhận hay từ chối, nếu chấp nhận thì quan hệ của họ quá xa lạ để làm điều này, còn nếu từ chối, liệu anh ta có tự ái mà bỏ cô lại giữa đường không?
Khi cô còn đang rối rắm thì giọng nói lười biếng của Thẩm Trạc vang lên
"Thế cô thử đứng bên đường hét lên vài câu kiểu "Tôi bị thần kinh" xem, như thế ai cũng sẽ chú ý đến cô, bận xấu hổ thì còn đâu thời gian mà sợ nữa.”
Sơ Vũ …
Đây có phải là con người nói chuyện không thế?
Cô cúi đầu, bước nhanh hơn, không thèm nhìn gương mặt điển trai bên cạnh "Thần y ạ, tôi giờ hết sợ rồi."
Bên cạnh, một tiếng cười khẽ vang lên, giọng nói trầm thấp như có dòng điện nhẹ chạy qua. Sơ Vũ cảm thấy nửa người mình tê rần.
Chắc chắn là được đào tạo chuyên nghiệp
"Đùa thôi mà." Thẩm Trạc đổi vị trí, đi sang bên trong vỉa hè "Đi phía trong đi."
Trong lòng Sơ Vũ trào dâng cảm kích, ai mà còn nói gì xấu về nghề của anh, cô sẽ là người đầu tiên phản đối. Rõ ràng tốt hơn hẳn Giang Ký Bạch.
Hai tháng yêu đương với Giang Ký Bạch, mỗi lần đi ra ngoài anh ta chẳng bao giờ để ý mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy, nhưng những điều nhỏ nhặt lại thể hiện rõ nhất nhân cách con người.
"Chuyện tối nay... có làm lỡ công việc của anh không?" Cô dè dặt hỏi, nhớ đến mức thu nhập của anh, một tối cả chục ngàn tệ quả không nhỏ.
Thẩm Trạc nổi tiếng với cái miệng độc, chẳng bao giờ nói lời khách sáo.
"Sao, cô định bồi thường à?"
"Thế này không ổn đâu? "
Sơ Vũ kinh ngạc, bồi thường kiểu gì chứ? Cô còn chưa book người mẫu nam bao giờ, vội vàng lắc đầu “Tối nay tôi còn có việc phải làm mà ”
Thẩm Trạc nhìn cô, cảm thấy câu "rửa lại nãó mà anh vừa nói với Phương Bác cũng nên áp dụng cho cô bạn này.
"Bồi thường bằng tiền" Anh khẽ nhướng mày "Cô đang nghĩ gì thế?"
Sơ Vũ cúi đầu, mắt chăm chăm nhìn mũi giày mình, vắt óc tìm câu trả lời
"Ý tôi là... tối nay tôi còn phải làm việc, nếu không kiếm được tiền thì không có gì để bồi thường cho anh."
"Ồ" Thẩm Trạc nhìn vào đỉnh đầu cô "Thế cô đang tìm gì dưới đất vậy?"
Sơ Vũ cảm thấy hình tượng của mình đã hỏng bét, cô quyết định "phá hũ không cần giữ", đáp lại một cách bất cần "Đang tìm cái lỗ để chui xuống."
Thẩm Trạc suýt bật cười thành tiếng, nhiều năm qua anh đã gặp đủ kiểu người hướng ngoại, phóng khoáng, nhút nhát, rụt rè. Nhưng đây là lần đầu tiên anh gặp một cô gái vừa nhút nhát vừa có kiểu suy nghĩ khiến người khác không biết phải nói gì.