⬅ Trước Tiếp ➡
Xã hội bây giờ không né tránh khi nói về nghề nghiệp, nhưng mà… nơi làm việc của “vịt” hình như không gọi thế thì phải?
Thẩm Trạc khẽ “chậc” một tiếng, liếc nhìn Phương Bác “Viện Khoa học Máy tính thì cứ nói là Viện Khoa học Máy tính, bày đặt nói tắt linh tinh.”
Sơ Vũ lúc này mới phản ứng lại, vội lắc đầu xua đi những suy nghĩ không đứng đắn của mình, chậm rãi mở miệng “Vậy thì thật không công bằng chút nào.”
“Cái gì không công bằng?” Thẩm Trạc hỏi.
“Vậy các bạn nữ ở khoa Phần mềm chẳng phải có thể tự nhận mình là ‘soft girl’ sao?”
"Phụt " Phương Bác cười sặc sụa, không ngờ cô bé này còn có khiếu hài hước như vậy.
"Đàn em, nhìn em có tố chất làm diễn viên hài đấy."
Thẩm Trạc cảm thấy chỉ trong một ngày, anh đã phải chấp nhận rằng cô bạn cùng nhà này có một cách nhìn đời thật sự khác biệt.
Anh ngắt luôn chủ đề không cần thiết này "Nếu không về trường thì cổng ký túc đóng thật đấy."
"Đàn em, em ở tòa nào? Anh đưa em về nhé. Đàn anh trực hệ đây không ở ký túc xá đâu, thiếu gia nhà yếu ớt này quen ở ngoài rồi." Phương Bác tỏ vẻ nhiệt tình, thực chất chỉ thấy Sơ Vũ thú vị.
Nghe đến bốn chữ "thiếu gia yếu ớt", Sơ Vũ ngước mắt lên nhìn Thẩm Trạc, đúng lúc ánh mắt của hai người giao nhaụ
“Cô ấy không ở ký túc xá, cậu tự về đi.” Giọng điệu Thẩm Trạc nhàn nhạt, nhưng chẳng biết câu này khiến Phương Bác kinh ngạc thế nào.
“Không phải chứ, Anh Thẩm, dù cậu biết tên cô ấy trước tôi, cũng không thể biết cả chỗ ở của cô ấy chứ? Chẳng lẽ lời nói dối vừa rồi là thật, hai người thực sự là một đôi à? Ôi trời, đúng là thiếu gia già cặp với gái trẻ đây mà "
Khi Sơ Vũ còn chưa kịp nghĩ cách giải thích thì Thẩm Trạc đã thản nhiên lên tiếng "Đừng chuyện gì cũng nghĩ theo hướng quan hệ nam nữ."
Phương Bác nghe xong cũng cảm thấy suy nghĩ của mình hơi lệch lạc, bèn đổi hướng "Thế thì là gì? Anh trai em gái à?"
Sơ Vũ sợ cậu ta càng nói càng đi xa, vội vàng ngắt lời. Dù sao sau này nếu họ đến nhà tìm Thẩm Trạc thì chuyện này cũng không giấu được.
Cô giải thích "Là tôi thuê chung nhà với anh ấy."
Thẩm Trạc nhìn Phương Bác, gật nhẹ đầu "Đi rửa lại não đi."
Phương Bác cười xấu hổ, quay qua nói với Sơ Vũ "Ồ, hóa ra em là người thuê mới à? Thôi bọn anh về trường trước đây. Em đi với Anh Thẩm thì không cần lo gặp phải mấy tên biến thái nữa."
Hai nhóm chia tay, trên đường từ đồn cảnh sát về khu chung cư, lác đác vài sinh viên vẫn đi lại, nhưng Sơ Vũ vẫn không thể nguôi nỗi sợ hãi sau chuyện vừa rồi.
"Cô sợ lắm à?" Giọng Thẩm Trạc bất ngờ vang lên.
Không phải anh cố tình quan sát, chỉ là sự run rẩy bên cạnh anh quá rõ ràng, như thể cô sắp khuỵu chân mà ngã xuống.
"Hả?" Sơ Vũ lúc này mới nhận ra tay mình thả lỏng bên người vẫn đang run nhẹ. Dưới ánh đèn đường, giữa mùa hè mà nhiệt độ cơ thể cô dường như thấp hơn bình thường.
Cô lắc đầu "Cũng không hẳn, tên đó bị bắt rồi cũng chẳng có gì đáng sợ nữa."
Thẩm Trạc liếc nhìn sắc mặt cô, làn da vốn trắng nay lại nhợt nhạt, không có chút sức sống. Khuôn mặt mộc mạc với đôi mắt hạnh nhân long lanh nước, trông nhỏ nhắn như một học sinh tiểu học.

⬅ Trước Tiếp ➡