Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 167
⬅ Trước Tiếp ➡
Trên khăn vẫn còn mùi của anh, hương vị quen thuộc tiến vào chóp mũi, chờ cô tỉnh táo lại, khăn quàng cổ thô dày đã quấn quanh cổ cô, ấm áp như mùa xuân.
Cô nhẹ nhàng nhắm mắt, bên tai vang lên tiếng thở hổn hển, dáng vẻ anh lúc nói những lời thô tục, cô mặt đỏ tai hồng, rồi lại cầm lòng không đậu theo tiết tấu của anh, sa vào biển tình vô tận.
Giang Miểu cười tự giễu.
Cô đúng là hết thuốc chữa, như thế nào cũng vẫn thích anh.
Đặc biệt đặc biệt không có tiền đồ.
Cô từng nỗ lực, lại thật sự bất lực.
Lúc mẹ gọi điện thoại tới, Giang Miểu vẫn còn đắm chìm trong thế giới của mình, luống cuống tay chân nghe điện.
Mẹ Giang dò hỏi tiến triển giữa cô với Lý Dục, Giang Miểu mập mờ lảng tránh, thái độ có lệ.
"Con đừng hòng lừa mẹ, sáng nay mẹ gọi cho bà ngoại, bà nói tối hôm qua Kỷ Viêm cũng ở đấy, con nói thật đi, hai đứa quay lại?"
Giang Miểu suýt nhảy dựng, "Không."
Mẹ Giang cực thông minh, vừa nghe giọng run rẩy của cô liền biết có gian trá, lại chuyển chủ đề, "Con ở bên Lý Dục một đoạn thời gian rồi, hiệu trưởng đề nghị hai bên gia đình nhanh chóng gặp mặt, sớm giải quyết việc này, ý con thế nào?"
"Quá nhanh."
Giang Miểu nóng nảy, "Bọn con mới quen nhau, cũng không đủ hiểu biết, hiện tại liền nói những chuyện này có sớm quá không?"
Mẹ Giang cao giọng, "Là hiểu biết không đủ, hay căn bản là không muốn tìm hiểu? Giang Miểu, mẹ đã cho con đủ không gian, nếu con còn muốn chống đối mẹ, vậy đừng trách mẹ không nể tình, con không giải quyết được, mẹ giúp con giải quyết."
"Mẹ muốn giải quyết cái gì?"
Mẹ Giang im lặng không nói.
Giang Miểu hoảng sợ, "Mẹ!"
Điện thoại bị cúp.
Giang Miểu trong lúc nhất thời tâm hoảng ý loạn, đi qua đi lại trong phòng.
Tuy cô không rõ ý của mẹ, nhưng ở cùng mẹ nhiều năm, trước nay bà là kiểu người không đạt mục đích thề không bỏ qua, tận dụng danh hiệu chủ nhiệm giáo dục, lấy công báo tư thù là chuyện bình thường .
Bên ngoài trời nhiệt độ xuống âm 10°, Kỷ Viêm theo thường lệ cùng đội viên huấn luyện.
Huấn luyện được nửa giờ, Giang Mục thở hổn hển chạy tới, nói bên ngoài có một người phụ nữ trung niên tìm anh, Kỷ Viêm từ sân thể dục nhìn qua, là một người phụ nữ vênh váo tự đắc.
Anh chỉnh lại mũ, ánh mắt lạnh lẽo, "Tôi không đi tìm bà ta, bà ta ngược lại còn dám tới."
Giang Mục nghe không hiểu, thấp giọng hỏi: "Đội trưởng Kỷ, có gặp không?"
"Gặp."
Kỷ Viêm nói: "Cậu sắp xếp một căn phòng, mang bà ta qua đó."
"Rõ."
Mười phút sau, trong phòng họp trống trải, máy sưởi không bật, lạnh như hầm băng.
Hai người đối diện, mẹ Giang bình tĩnh, Kỷ Viêm không kiêu ngạo không siểm nịnh, tầm mắt hai người nhìn thẳng, cho dù không nói lời nào, nhưng vẫn ngầm hiểu ý.
Mẹ Giang ngoài cười trong không cười, "Đội trưởng Kỷ, đã lâu không gặp."
Kỷ Viêm cười lạnh, "Dì, hai ta cũng không thân thiết đến mức có chuyện để hàn huyên, dì có thể nói thẳng."
Vẻ mặt mẹ Giang đầy ôn nhu giả dối, "Lúc trước tình cờ nghe nói mẹ cháu qua đời, dì cảm thấy rất đáng tiếc. Cháu đi theo ba dì nhiều năm, cũng coi như nửa con trai, là người nhà, dì tới an ủi cháu, là điều nên làm."
Nhắc tới mẹ Kỷ, sắc mặt Kỷ Viêm nháy mắt chìm xuống, đáy mắt sắc bén, "Người nhà? Dì nói lời này thật hay."

⬅ Trước Tiếp ➡