Đáng tiếc, hiện thực luôn tàn khốc, tính chất công việc của anh chú định sẽ khiến cô chịu nhiều tổn thương, thời gian dài, số lần càng nhiều, trái tim nóng bỏng cũng sẽ đóng băng.
Giang Miểu ở bên anh rất vất vả, cũng không vui vẻ, tất cả anh đều biết, lại không cách nào trong khoảng thời gian ngắn thay đổi hiện trạng.
Đơn xin chuyển công tác văn phòng đã đưa lên vài lần, nhưng nhiều lần bị phía trên trả về, Chu chính ủy còn tìm anh nói chuyện không dưới 5 lần, càng đừng nói tới những các cấp cán bộ khác muốn làm công tác tư tưởng cho anh.
Kỷ Viêm cũng hiểu việc này không có khả năng một lần là xong, nhưng anh thật sự không muốn làm Giang Miểu thất vọng, không muốn nhìn cô ra vẻ rộng lượng bao dung anh, lại ở chỗ anh không nhìn thấy, trộm rơi nước mắt.
Chia tay không phải quyết định xúc động, bọn họ chia tay vì quá nhiều nguyên nhân, không phải một hai câu có thể nói rõ ràng, nhưng sau khi nói xong anh lập tức hối hận, đây cũng là sự thật.
Anh ngây thơ cho rằng cho dù đổi một thân phận khác, anh vẫn sẽ giống lúc trước, có thể ở bên cô, chăm sóc cô, nhưng không ngờ bên người cô sẽ xuất hiện những người khác.
Nói thực, khi Kỷ Viêm chính mắt nhìn thấy cô dịu ngoan nằm trong lòng người đàn ông khác, trong chớp mắt, anh ghen ghét muốn giết người.
Rất rõ ràng, anh đã đánh giá cao năng lực thừa nhận của bản thân, cũng xem nhẹ dục vọng chiếm hữu với cô.
Sinh nhật của vợ Ngô lão đội trưởng, Kỷ Viêm đội gió tuyết tới, vì anh biết cô nhất định sẽ đến, cho dù trong lòng cô oán hận anh, lãnh đạm với anh như người xa lạ, anh vẫn tình nguyện hạ thấp bản thân, thậm chí không tiếc dùng sắc dụ vô sỉ nhất, câu dẫn cô gái nhỏ trầm luân.
Đáp án cô muốn, anh vốn muốn giấu trong lòng cả đời giấu, nhưng qua tối hôm qua, Kỷ Viêm đã hoàn toàn tỉnh táo, có một số việc, anh cần hiểu rõ ràng.
Chỉ có từng mất đi mới biết, khát vọng của anh đối với cô đã sớm thâm nhập cốt tủy.
Anh cần Giang Miểu.
Bởi vì trong cuộc đời tối tăm của anh, cô là tia sáng cuối cùng.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Về đến nhà, Giang Miểu mệt đến mức mắt không mở nổi.
Cô không thèm đổi áo ngủ, làm một giấc đến giữa trưa, lúc tỉnh lại, tuyết đã ngừng, từ cửa sổ nhìn ra, toàn bộ thế giới được phủ một màu trắng tinh khôi, cô mở di động, cúi đầu nhìn, tâm loạn như ma.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Có một dãy số xa lạ gửi tới hơn mười mấy tin nhắn, cô đương nhiên biết chủ nhân dãy số này là ai, đầu ngón tay dừng trên màn hình, do do dự dự không biết có nên trả lời hay không.
Ngồi yên trên giường một lúc, cô quyết định trước tiên gọi cho bà ngoại báo bình an, như vậy cũng là gián tiếp thông báo với anh, sau đó, cô nhét điện thoại xuống dưới gối đầu, đứng dậy đến tủ quần áo.
Lục tung tủ mấy lần, cuối cùng cũng tìm được khăn quàng cổ giấu trong góc, kiểu dáng xưa cũ, nhưng để trong lòng bàn tay, lại có thể ủ ấm trái tim cô.