⬅ Trước Tiếp ➡
Phong Quyết sững sờ nhìn về phía Cố Dạng, thấy cô qua đây, thì bỗng ngoan ngoãn như thể dã thú đã được vỗ về, giọng nói mềm mại trong trẻo “Chị, chị không sao chứ?”
Cố Dạng nhón chân vươn tay xoa đầu cậu, mỉm cười dịu dàng “Không sao, chị sẽ bảo vệ em.”
Phong Quyết yên lặng nhìn Cố Dạng, nơi đáy mắt dường như có gì đó đang dâng trào.
Đúng lúc này, xe cảnh sát đi tới, cảnh sát nhìn thấy đám người nằm ngổn ngang trên mặt đất kêu đau, lại nhìn về phía Cố Dạng và Phong Quyết đang đứng đó, cũng sững sờ “Ai báo cảnh sát thế?”
Cố Dạng chỉ về phía đám người đang nằm vật ra dưới đất, yếu ớt nói “Là cháu báo cảnh sát. Bọn họ cố tình gây sự, tự tiện vây đánh người khác.”
Đám người nằm trên mặt đất ?
Vãi nhái Cô có còn là người không? Lại còn báo cảnh sát nữa Bọn tôi vây đánh các cô? Ai đánh ai còn chưa rõ sao?
Mấy cảnh sát nghe vậy cũng có chút nghi ngờ, nhưng khi nhìn đến Cố Dạng mỏng manh yếu đuối và Phong Quyết gầy gò ốm yếu, cũng cảm thấy bọn họ giống nạn nhân hơn.
Sau đó họ lại nhìn về phía mấy tên đàn ông cao to đang nằm dưới đất, sau khi nhìn rõ, sắc mặt họ lập tức thay đổi “Hóa ra là mấy người Vừa mới ra khỏi trại tạm giam đã lại đi ức hiếp người khác ”
Cố Dạng khẽ chép miệng, còn có tiền án cơ à.
Đám người anh Long hoảng hốt, chỉ về phía Cố Dạng “Không phải chứ, anh không nhìn thấy bọn tôi đều nằm dưới đất sao? Là cô ta cố ý gây sự đánh bọn tôi ”
Mấy cảnh sát liếc nhìn Cố Dạng liễu yếu đào tơ khiến người ta có cảm giác muốn che chở, ánh mắt nhìn đám người anh Long lại càng khinh thường hơn “Cậu vu oan cho cô bé này đánh mấy người sao?”
Nói là thiếu niên kia nghe còn đáng tin hơn.
Mấy người anh Long “…”
“Dù bọn họ đánh các người, đó cũng là đang phòng vệ chính đáng.” Một anh cảnh sát nói đúng trọng tâm.
“Đúng Tôi có chứng cứ ” Cố Dạng gật đầu, lấy điện thoại ra mở phần ghi âm, chính là đoạn đối thoại cô nghe được ở đầu ngõ lúc trước.
Nghe xong, ánh mắt nhóm cảnh sát nhìn về phía bọn người anh Long càng lạnh lùng hơn.
Mấy người anh Long cũng kinh ngạc nhìn Cố Dạng, bọn họ cố ý chọn một góc chết để dạy dỗ Phong Quyết, không ngờ rằng Cố Dạng lại còn ghi âm lại nữa chữ.
Cố Dạng thừa cơ nói “Anh cảnh sát ơi, em nghi ngờ bọn họ bị sai sử đến bắt nạt em trai em ”
Nhóm cảnh sát tỏ ra thận trọng “Cô gái nhỏ à, em yên tâm đi, bọn anh sẽ điều tra rõ ràng.”
Cố Dạng và Phong Quyết đi đến cục cảnh sát lấy lời khai.
Cố Dạng cũng vừa mới biết, bọn người anh Long dạy dỗ Phong Quyết là vì một người phụ nữ tên là Vương Vân Hân.
Nhà họ Vương và nhà họ Cố có thể nói là đối thủ một mất một còn, hai nhà chủ yếu đều làm về ngành nghề giải trí. Nhà họ Cố có Giải Trí Triệu Phong, mà nhà họ Vương thì lại có Giải Trí Hằng Vũ, công ty của hai nhà đều nằm trong top bốn công ty giải trí của Trung Quốc, thậm chí nhà họ Vương còn áp đảo cả nhà họ Cố.
Vương Vân Hân là con gái của chủ tịch tập đoàn Vương Thị, lớn hơn Cố Dạng khoảng năm, sáu tuổi, bây giờ đang đi làm ở Giải Trí Hằng Vũ. Nói là đi làm, nhưng mà người trong giới đều biết đây là để cho Vương Vân Hân thuận tiện ‘quy tắc ngầm’ với nam nghệ sĩ mà thôi.
Hôm nay, Vương Vân Hân vừa mắt Phong Quyết, để lộ thân phận mời Phong Quyết, nhưng mà lại bị Phong Quyết từ chối. Thế là cô ta thẹn quá hóa giận phái người đi dạy dỗ Phong Quyết và dùng biện pháp mạnh để bắt cóc Phong Quyết về.
Sau khi đi ra khỏi cục cảnh sát, sắc mặt Cố Dạng rất khó coi. Cũng không biết có phải vì Phong Quyết là kho máu riêng của cô không mà cô vô thức quy nạp cậu vào người mình, không muốn có người ngấp nghé cậụ
⬅ Trước Tiếp ➡