⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy Cố Dạng do dự, đôi mắt phượng của cô ấy hơi híp lại, cười mỉa nói “Sao, ngay cả một bộ mỹ phẩm dưỡng da mà cũng không nỡ cho tôi, vậy mà lại nỡ đưa thân phận thiên kim của nhà họ Cố cho tôi sao?”
Cố Dạng nhìn Cố Cần chăm chú, bỗng hỏi “Chị, chị đã nhìn ra bộ mỹ phẩm dưỡng da này có vấn đề rồi đúng không?”
Ngón tay thon dài đang mân mê trên phím đàn đen trắng của Cố Cần hơi khựng lại, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại vẫn không có chút gợn sóng nào.
Mặc dù chị đại gần như không có chút biểu hiện vi mô nào, nhưng một người từng là một chuyên gia tâm lý học cấp quốc tế trước khi xuyên vào trong sách như cô đây lại có giác quan thứ sáu vô cùng mạnh mẽ. Trực giác cũng có thể nói là vô cùng chính xác.
Mà trực giác mách bảo cô rằng, cô đoán đúng rồi.
Cũng đúng, ngay cả thân phận thiên kim của nhà họ Cố mà chị đại cũng chẳng thèm, sao có thể ham một bộ mỹ phẩm dưỡng da được chứ?
Chỉ là… cô biết việc mỹ phẩm dưỡng da có vấn đề là vì nhớ được nội dung tiểu thuyết, nhưng cách một lớp bao bì mà chị đại vẫn có thể nhìn ra được mỹ phẩm dưỡng da này có vấn đề sao?
Cố Cần đứng dậy đi đến trước cửa sổ, nhảy lên bệ ngồi tựa vào cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh vườn hoa của biệt thự bên ngoài cửa sổ “Không phải là cô cần luyện đàn sao?”
Cố Dạng liếc nhìn Cố Cần mấy lần với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, ngoan ngoãn ngồi xuống trước đàn piano “Ồ.”
Cô nhớ là ở trong tiểu thuyết, chị đại không “lo chuyện bao đồng”, đi tìm nguyên thân đòi mỹ phẩm dưỡng da Nguyễn Yên tặng như vậy.
Là bởi vì biện pháp cứu vãn mà cô thực hiện có tác dụng rồi sao?
Khóe miệng của Cố Dạng khẽ nhếch lên.
Ánh nắng mùa hè rực rỡ, cây cối bên ngoài cửa sổ rợp bóng trời, tiếng đàn piano tươi vui rộn ràng, ngay cả tiếng ve kêu râm ran giữa tán cây cũng trở nên tĩnh lặng.
Ánh nắng xuyên qua khe hở giữa các tán cây, chiếu lên mặt cô, tạo nên từng điểm sáng rải rác.
Lông mi Cố Cần hơi động đậy, ánh sáng chói lóa chiếu vào mắt cô ấy, cô ấy giơ tay lên che lại, lúc này mới bất ngờ phát hiện ra, vừa nãy cô ấy lại ngủ thiếp đi theo tiếng đàn du dương và dàn đồng ca mùa hạ của ve sầụ
Hình như đã từ rất lâu rồi cô ấy không có một giấc ngủ ngon như vậy.
Cố Dạng tiện tay đánh hết một bản nhạc rồi mới dừng lại.
Trình độ đánh đàn piano của cô không bằng được nguyên thân, chỉ là dân nghiệp dư, nhưng có lẽ là vì khi cô điều trị tâm lý cho người khác thường hay đánh đàn piano, vậy nên tiếng đàn cô tiện tay đánh cũng có thiên hướng dịu dàng, chữa lành.
Mà lúc này, ở dưới tầng, Phong Quyết đang tựa vào cửa sổ cũng chầm chậm mở mắt ra, đôi mắt sáng rõ như hồ nước lặng đó, dường như cũng nhuốm chút ánh sáng ngày hè. Như thể có một tia sáng, chiếu sâu xuống tận dưới đáy vực thẳm vậy.
Cố Dạng nhìn về phía Cố Cần, mặc dù là cô múa rìu qua mắt thợ ở trước mặt chị đại, nhưng lại khá muốn biết đánh giá của cô ấy, vì vậy bèn hỏi “Chị, em đàn thế nào?”
Cố Cần khẽ liếc nhìn cô, nhảy từ trên bệ cửa sổ xuống, ra khỏi phòng đàn, giọng điệu biếng nhác còn xen lẫn cả sự ngái ngủ “Cũng tạm, cố luyện thêm đi.”
Cố Dạng “…” Đúng là cô tự rước lấy nhục mà.
Tối hôm đó, trong biệt thự có những người đã có được một giấc ngủ ngon hiếm hoi. Trong giấc ngủ tiếng ve rì rào hòa ca, làn gió mùa hè thổi mát rượi.
Sáng hôm sau Cố Dạng bị tiếng rung liên tục của điện thoại đánh thức, trong lúc mơ màng cô mở điện thoại lên, mới phát hiện ra rằng không phải là chuông báo thức, mà là màn oanh tạc tin nhắn đến từ đủ các phần mềm.
Ngay cả cuộc gọi nhỡ cũng có tận mười mấy cuộc.
⬅ Trước Tiếp ➡