⬅ Trước Tiếp ➡
Vén mái tóc dài trước mặt ra sau đầu, cô gái lộ ra khuôn mặt.
Khuôn mặt trắng ngần như ngọc, con ngươi đen bóng như mặc ngọc.
Môi hồng răng trắng, sóng mắt lưu chuyển.
Huyết Tiên ngủ một giấc này không lâu lắm, nếu không phải gần đây đám người hầu trong phủ Tướng quân nói hơi nhiều, có lẽ nàng sẽ còn ngủ thêm mấy năm nữa.
Trong lúc ngủ mơ, dường như nàng nghe thấy có người nói “Chu Thiếu tướng quân đã về rồi ... Chuyện kết thân với đích nữ của Thái Phó à…”
Chu Thiếu tướng quân?
Ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng chạm vào không trung, một khúc cây từ nơi khác kéo tới, đằng trước khúc cây treo một chiếc trống gỗ nhỏ.
Hai bên trống cột hai dải tua đỏ, dải tua hơi xỉn màu, thuốc màu đỏ sơn trên trống gỗ đã loang lổ tróc ra, hiển nhiên thứ này đã có từ nhiều năm trước.
Huyết Tiên vươn tay, nắm tay cầm trống gỗ, nhẹ nhàng lắc lư.
Lập tức, hai viên gỗ tròn treo hai bên trống gỗ lắc lư, phát ra tiếng trống “tùng tùng tùng” êm tai, dải tua cũng lắc lư theo viên gỗ, tựa như hai đóa hoa sóng dâng lên giữa không trung.
Khuôn mặt của thiếu niên trước khi ra biên cương xuất hiện trước mắt, ngón tay Huyết Tiên khựng lại, thầm nghĩ chàng ấy sắp kết thân à?
Sao chàng ấy có thể kết thân được chứ?
Năm sáu năm chìm trong giấc ngủ, Huyết Tiên chỉ tỉnh táo được trong chốc lát.
Nàng gõ lên thân cây, chuyện mấy năm nay, nàng phải tìm vật sống để hỏi một chút mới được.
Sau khi gõ ba phát, một gò đất nhỏ nổi lên dưới tàng cây. Đầu tiên là lộ ra chiếc lưng lông xù màu nâu, kế tiếp là một chiếc đuôi nhỏ nhắn, chóp đuôi có nhúm lông màu đen.
Cuối cùng, đầu ngoi lên mặt đất.
Vành tai nhỏ nhắn, con mắt tròn vo, miệng nhỏ không ngừng nhóp nhép, là một chú chuột.
Chú chuột này tên là Độn Địa Hổ, là một con chuột yêu đã thành tinh hơn bốn trăm năm.
Con ngươi tròn vo của hắn chuyển động hai vòng, khi thấy Huyết Tiên nằm trên thân cây, chòm râu thật dài của hắn bất giác co giật mấy phát.
Hai cái móng vuốt gắn trước người có thói quen chỉ cần căng thẳng thì sẽ run lên, không tự giác được mà móng trái đánh vào móng phải, móng phải quất trúng móng trái.
“Huyết… Huyết Tiên đại nhân, ngài… ngài đã tỉnh rồi à.”
Thấy Huyết Tiên thức tỉnh, Độn Địa Hổ suýt nữa sợ vỡ mật.
Lão tinh quái ngàn năm này, sao lại thức tỉnh nhanh đến thế?
Trong phạm vi mấy chục dặm quanh đây, chuột đất yêu Độn Địa Hổ cũng coi như là một yêu tinh rất có danh tiếng. Tiểu yêu trong vòng trăm năm đều phải tôn kính gọi hắn một tiếng ông nội.
Các cụ có câu “núi này cao còn có núi khác cao hơn, yêu này mạnh còn có yêu khác mạnh hơn”, phong thủy nhà Độn Địa Hổ không được tốt cho lắm, ngay ngoài nhà có hẳn một thụ tinh ngàn năm.
Nói ngàn năm vẫn chưa chính xác. Hắn từng nghe Thổ Địa Công có giao tình kể rằng, năm đó các thần tiên hạ phàm ngao du, trong bãi tha ma, chỉ thấy cái cây này lắc lư trong gió lạnh.
Rễ cây chằng chịt cắm thật sâu bên trong xương trắng và máu thịt, không phân biệt tà hay ác, cũng không có nhân quả.
“Cây này có cơ duyên.”
Phật Đà đã nói như thế.
Phật âm vừa dứt, nụ hoa đỏ tươi cứ như đã hút no huyết nhục, thoáng chốc nở khắp đầu cành, cây này liền có tinh hồn.
Từ nay về sau trải qua hàng ngàn hàng vạn năm vật đổi sao dời, tinh hồn này mới khai linh trí, biến thành một bé gái như được điêu khắc từ ngọc quý, người thường nhìn bằng mắt thường không thể thấy được.
Năm năm trước, thân thể do tinh hồn của Huyết Tiên biến thành dần dần kéo dài, cơn buồn ngủ ập tới, đôi mắt nàng khép lại, thân thể như pho tượng bị bùn lầy nuốt chửng, dần dần lún vào trong thân cây bản thể, chìm vào giấc ngủ sâụ
Lại qua thật nhiều năm, bé gái mới biến thành người lớn.
⬅ Trước Tiếp ➡