⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi mới cách đây hai hôm, tức ngày mười bốn Tết, em trai Khương Lăng vừa cưới vợ, trong nhà bày không ít bàn tiệc, khách khứa ra vào tấp nập, dư âm hãy còn chưa dứt. Vậy mà bây giờ lại có thêm tin vui nữa, ai mà chẳng háo hức.
Hứa Đại Hoa thì lại hừ lạnh một tiếng “Còn trẻ mà đã nghỉ làm để chạy theo đàn ông, đúng là thiếu hơi trai đến phát rồ rồi.”
Vừa dứt câu đã bị mấy bà hàng xóm bên cạnh khẽ thúc cùi chỏ, ý nhắc bà ta biết điều một chút.
Chẳng ngờ đúng lúc ấy, mẹ của Khương Lăng, bà Tôn Nhất Lan, đang tới hợp tác xã mua đồ, lại vô tình nghe thấy hết. Tức thì mặt mày sa sầm, nổ bùng như pháo tép gặp lửa.
“Cái miệng của bà như cái rây, ai đi ngang cũng bị văng nước mắm lên người Nhà bà có hai thằng con trai lớn chừng đó mà còn chưa có nổi cái người yêụ Hay là định để tụi nó ế mốc đầu luôn cho vừa lòng bà?”
Dù Tôn Nhất Lan có trọng nam khinh nữ đi nữa, nhưng Tôn Nhất Lan tuyệt đối không chấp nhận để người ngoài xúc phạm con gái mình trước bàn dân thiên hạ.
Bà tức giận bước tới, ném tiền và phiếu mua hàng xuống bàn như ném đá, giọng đanh thép
“Cho tôi một bình dấm ”
Hứa Đại Hoa vốn nghĩ Khương Lăng là đứa con gái yếu đuối dễ bắt nạt, nói vài câu chanh chua cũng chẳng sao. Ai ngờ bị mẹ cô bắt trúng tại trận, mặt đỏ tía tai, vội quay lưng đi chỗ khác, kéo theo vài bà hàng xóm cùng rút lui trong “danh dự”.
Ra khỏi cửa còn cố hét với lại “Tôi không chấp bà ta làm gì ”
Cái kiểu rút lui mang vẻ đạo mạo ấy, không biết là buồn cười hay tội nghiệp.
Cô bán hàng thì đứng chết trân, mặt mày tái xanh, tay run như cầy sấy, vội đong đầy một bình dấm rồi rón rén đưa cho, chỉ sợ bà Tôn nổi khùng làm vỡ cả cái quầy.
Vừa bước ra cửa, Tôn Nhất Lan thấy Khương Lăng còn đứng thừ ra đó, lập tức giận đến mức mặt mày tối sầm “Còn đứng đó làm gì? Định chờ tôi mời về nhà chắc?”
Khương Lăng cụp mắt, ngoan ngoãn theo sau mà không dám ho he nửa lời.
Tôn Nhất Lan vừa đi vừa lẩm bẩm trách móc “Yêu đương thì cũng phải nói với người nhà một tiếng chứ. Vì chuyện bị bắt ngủ phòng khách mà ghi hận cha mẹ à? Nếu hôm nay tôi không ra ngoài mua dấm, chẳng phải đợi người ta bàn ra tán vào mới biết con gái mình đang hẹn hò với ai sao?”
Khương Lăng không đáp, chỉ nhẹ giọng nói “Gần đây trong nhà bận quá, con chưa tiện mở lời.”
Khu tập thể này ban ngày còn sáng sủa đôi chút, chứ đến tối thì tối đen như mực, hành lang không có lấy một ngọn đèn. Bước hụt một cái là ngã bẹp dí cũng chẳng ai hay.
Nhà họ Khương ở tầng ba, lại nằm cuối hành lang, vị trí xa nhà vệ sinh nhất khụ
Ưu điểm là không bị mùi khói dầu hay mùi xú uế bay vào nhà.
Nhược điểm là… mỗi lần bụng biểu tình, phải chạy một quãng dài, đúng nghĩa “khổ tận cam lai”.
Căn nhà chỉ rộng 40 mét vuông, từng có lúc phải nhét tới bảy người cùng sống. Sau khi hai chị gái lần lượt lấy chồng, mới cảm thấy bớt chật chội.
Nhưng chưa yên ổn được bao lâu thì Khương Lập Văn lấy vợ, lại sắp có thêm cháu, một đời thứ ba chào đời, chỗ ở càng thêm chật chội.

⬅ Trước Tiếp ➡