Nàng vẫn chăm chú nhắm mắt, chẳng qua nhắm mắt để lại hậu quả, đó là các cảm giác khác càng linh mẫn. Nàng lại nghe được âm thanh thở dài yếu ớt, mà cái thanh âm kia dán ở tai sau của nàng!
Nam Cung Hỏa Nguyệt cảm thấy mình sắp té xỉu, chỉ là thần trí lại càng ngày càng thanh tỉnh. Sau đó nàng lại cảm thấy một cái gì đó chậm rãi cuốn chặt lấy eo nàng, loại rét lạnh thấu xương, còn đang từng chút thẩm thấu đến trong xương của nàng.
Lại qua một hồi, nàng cảm giác được vật kia khoát qua vai nàng, không phải đâu! Hắn rốt cuộc muốn làm gì a?! Không đợi Nam Cung Hỏa Nguyệt thả lỏng một hơi, vật kia lại gần sát đến mặt nàng, một hơi thở yếu ớt, lạnh buốt lại không mang theo một chút hơi người, lại thổi tới trên mặt nàng!
Trời ạ! Nàng quả thực là vô ý thức liền mở mắt ra. Sau đó liền nhìn một phụ nữ tóc tai bù xù ôm lấy vai của nàng, cơ hồ đem trọn khuôn mặt đều dán lên mặt của nàng, hơn nữa sợi tóc của nàng ta còn bị gió kéo lên, đã lướt đến mặt nàng!
Bởi vì dán quá gần, nàng chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt phủ kín tơ máu, hơn nữa còn to đến dọa người của đối phương, mắt đối phương nháy cũng không nháy cứ như thế nhìn chòng chọc nàng.
"A!!!!!"Nam Cung Hỏa Nguyệt đã đến cực hạn. Nàng cái gì cũng không cố được nữa, nàng gần như trực tiếp nhảy vào lòng ngực Nam Cung Hỏa Tiêu. Hỏa Tiêu thậm chí còn bị nàng bị làm cho thối lui một bước.
Hỏa Tiêu ôn nhu vuốt ve Nam Cung Hỏa Nguyệt đang bị dọa sợ, một lần một lần khẽ vuốt lưng của nàng, muốn an ủi nàng.
Chỉ có Nam Cung Tu Trúc mặt lộ vẻ kinh hỉ nhìn Hỏa Nguyệt, cười càng ngày càng ác liệt."Không thể tưởng được con lại có thiên phú như thế, kỳ thật vừa rồi ta cũng không có mở mắt Âm Dương gúp các con."
Nam Cung Hỏa Nguyệt ngây ra một lúc, nhưng vẫn vô thức chui vào trong ngực Hỏa Tiêu.
"Bài kinh vừa dạy các con, chủ yếu là tập trung tinh thần. Không nghĩ tới con lại có thể cảm giác tinh tường như vậy, quả nhiên là Hàng Yêu Phục Ma!"Sau khi Nam Cung Tu Trúc nói lời này thậm chí còn có chút vui mừng không kìm được.
Nam Cung Hỏa Nguyệt khóc không ra nước mắt, nàng căn bản không muốn có loại thiên phú này một chút nào a!
Sau đó Nam Cung Hỏa Nguyệt một mực chơi xấu ở trên người Nam Cung Hỏa Tiêu, chết cũng không chịu xuống đất. Cho dù Nam Cung Tu Trúc cam đoan thế nào, nói nữ quỷ vừa rồi sớm đã bị hắn trục xuất, bọn họ vẫn ngồi yên không động.
Cuối cùng vẫn là Nam Cung Hỏa Tiêu vuốt ve rồi đưa nàng trở về phòng, hai người ở trong một cái phòng, hai giường một trước một sau.
Nam Cung Hỏa Tiêu có điểm khó xử nhìn Hỏa Nguyệt một mực chơi xấu trong lòng ngực của mình,"Hỏa Nguyệt, đã vào phòng."
Hỏa Nguyệt ngẩng đầu liếc nhìn hắn, chém đinh chặt sắt nói."Ta muốn ngủ cùng đệ!"
Sau đó trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Cung Hỏa Tiêu lần nữa biến thành quả táo hồng.