⬅ Trước Tiếp ➡
Cái tên này thật là, kết hôn hơn một tháng không hề động phòng với mình. Cô còn lo lắng cơ thể anh ta đang có bệnh gì khó nói, bây giờ có vẻ như là do bản thân suy nghĩ nhiều rồi. Vai và lưng của anh ta không biết có sức mạnh đến nhường nào, mà cứ như là sắp nghiền nát cơ thể cô vậy.
Dù sao cũng là lần đầu của Đường Tâm, tuy rằng chỉ có đau đớn và khó chịu. Nhưng nghĩ tới bản thân là vợ người ta, đây cũng là nghĩa vụ của vợ chồng, dù đau cô cũng cắn răng chịu đựng, để mặc cho người đàn ông sau lưng từng chút từng chút một đòi hỏi.
"Ư..."
Đường Tâm đang ở trong một trận cuồng phong bão táp, thực sự là chịu không nổi nữa, kẽ răng rít ra một âm thanh trong hơi thở gấp gáp, ngay trong lúc cô đang xấu hổ chỉ muốn độn thổ cho xong, cơ thể đột nhiên được mạnh bạo lật lại, đôi mắt trong bóng tối bị một bàn tay lớn che phủ. Tiếp đó là nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, bịt kín toàn bộ âm thanh của cô.
Cuối cùng....
Người đàn ông kết thúc mọi thứ.
Đường Tâm không thể chịu được sự hoan lạc kéo dài mãnh liệt này, sớm đã ngủ thiếp đi.
Cho dù là căn phòng u tối, nhưng vài vết đỏ trên ga giường trắng vẫn rất rõ ràng trước mắt. Đáy mắt người đàn ông cuồn cuộn lên một tâm trạng nào đó, giơ tay kéo chăn lên che đi vết tích sau sự hoan lạc. Người đàn ông lấy tay vuốt đầu lông mày hơi cau lại, sờ vào đôi môi hơi sưng lên. Anh cúi người muốn hôn, nhưng cuối cùng lần này lại không hạ xuống. Anh không dám lưu luyến chiếc giường này, không dám lưu luyến cơ thể yêu kiều này thêm nữa, lý trí nói với anh, anh nên rời đi rồi.
Sắc trời hửng sáng, Lạc Hàm mở cửa phòng ngủ, trong phòng vẫn còn mùi hương của sự thác loạn chưa tiêu tan. Người phụ nữ trên giường ngủ rất say, giống như ban đầu. Hoàn toàn không biết rằng chồng mình cả đêm không về.
Lạc Hàm thay đồ ngủ lên giường, nhìn xương quai xanh và cánh tay lộ ra ngoài của người phụ nữ nhỏ bé đầy vết tích xanh tím, trong lòng thoáng qua một chút gì đó khác thường, ma xui quỷ khiến anh giơ tay sờ những vết tím ấy, con mắt vốn dĩ trong veo liền tăng lên vài phần mờ mịt.
Đường Tâm lông mi hơi động đậy, từ từ tỉnh dậy, nhìn thấy Lạc Hàm đang ngồi trên giường, trong phút chốc mặt đỏ đến tận cổ, giọng nói nhỏ nhẹ: "Chồng, anh dậy rồi à."
---
Tối Qua Mệt Lắm Rồi
Đường Tâm ngại ngùng nhìn Lạc Hàm, chồng rõ ràng nhẹ nhàng như ánh trăng non, ga lăng lịch thiệp như thế, nhưng mà tối hôm qua, chồng lại như là biến thành một người khác vậy, điên cuồng và toàn thân sinh lực tràn trề, hại cô không biết tối qua đã ngủ thiếp đi như thế nào.
Giai Di nói, đàn ông mặc đồ là giáo sư, cởi đồ là mãnh thú, quả nhiên là thật!
Lạc Hàm cưng chiều giơ tay véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Tâm: "Tối qua mệt lắm rồi đúng không, trời còn sớm, em ngủ thêm chút nữa đi."
Câu nói này của Lạc Hàm dịu dàng bao nhiêu, mặt của Đường Tâm nóng bừng đẹp đẽ bấy nhiêu.

⬅ Trước Tiếp ➡