Cố Bình An, “………….”
Đột nhiên được Mục Lăng khen ngợi như thế, cô lập tức cảm thấy toàn thân không thoải mái, Mục Lăng nói, “Sắc đẹp như hoa, chí ích coi như là cảnh đẹp ý vui, phụ nữ mà, giống như một cái bình hoa, làm một cái bình hoa thật đẹp đó chính là thành công của một người phụ nữ.”
Cố Bình An giận, “Chủ nghĩa đàn ông.”
“Ngoài việc sinh con, em có thể làm gì?” Mục Lăng hỏi, phụ nữ đối với Mục đại mà nói, chính là sinh con, làm bình hoa, mang đi ra ngoài để có mặt mũi, còn mặt khác thì không có, một chút tác dụng cũng không có, không thể đánh không thể giết, quả thực chính là cây bông trắng.
Cố Bình An, “Cút đi, tôi cảm thấy một người có chỉ số thông minh bình thường cũng không muốn nói chuyện với anh.”
“Ồ, giao lưu với anh đều là loại người có chỉ thông minh nhất, em xác định chỉ số thông minh của em không theo kịp?”
“Bà xã, không sao, anh sẽ không ghét bỏ em.”
Cố Bình An không còn gì để nói.
Tại sao xe chạy chậm như vậy, tại sao giao thông lại tắc như vậy, tại sao cô lại ở trên xe nghe Mục Lăng nói lời vô nghĩa, nói cận thận trầm mặc ít nói tính khí thô bạo đâu? Tính khí thô bạo thiệt, nhưng trầm mặc ít nói đi đâu rồi?
Chó ăn rồi sao?
Thực sự là….. Lý Hoan Tình cậu lại gạt mình!
Nghênh đón là một đường trầm mặc, Mục Lăng cũng không nói thêm gì nữa một đường chạy tới khu cổ bên kia đường, đây là một con đường phố tràn đầy hơi thở văn hóa, Cố Bình An cũng rất thích đi đến đây dạo phố, gần đó có mấy cửa hàng điểm tâm ngọt rất ngon, cô cũng được xem là khách quen ở đây.
Đang độ mùa hoa anh đào nở, một mảnh tuyết trắng, ngắm một chút rồi lướt qua, tựa như là mùi thơm của tuyết hải, tầng tầng lớp lớp tuyết trắng, vô cùng xinh đẹp. Đặc biệt là mấy cửa hàng có chút cổ điển ở hai bên kia đường, các loại đồ chơi nhỏ được thiết kế theo phong cách cổ điển, vô cùng nghệ thuật.
Cô và Lý Hoan Tình thường đi dạo phố, mua một ít đồ chơi nhỏ, mua đồ tráng miệng, nói chuyện phiếm, lười biếng kết thúc một ngày phơi nắng thoải mái như vậy.
"Bà xã, xuống xe đi."
Cố Bình An nhìn hắn, trong lòng hoảng loạn, "Có phải anh đã điều tra hết toàn bộ về tôi phải không?"
Nếu không phải đã điều tra hết toàn bộ thì làm sao biết được thói quen của cô.
Bắt được cô lúc đang chạy trốn, trước thời gian trốn, quấn lấy học trưởng, bây giờ ngay cả cô thích gì, thói quen là gì cũng đều biết rõ hết, chớ nhìn hắn suốt dọc đường tính khí vô cùng tốt, đặc biệt muốn ăn đòn, thấy cũng không có gì đáng sợ lắm. Nhưng mà, trong lòng Cố Bình An lại rất sợ hãi, người đàn ông này thật đáng sợ, dường như hắn đã nắm hết tất cả nhược điểm của cô, đem cô ăn đến sạch sẽ.
Này thật là đáng sợ.
"Anh thích biết người biết ta." Mục đại nheo mắt lại, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị liếc qua Cố Bình An, "Không ngờ bà xã của anh lại ngây thơ như vậy, thích đến nơi này."
Cố Bình An xuống xe, bắt đầu đánh giá tình cảnh giữa mình và Mục đại, lúc này mới phát hiện, ngay cả một chút lợi thế cô cũng không có, cô đối với Mục Lăng không biết gì cả, còn Mục Lăng đối với cô lại rõ như lòng bàn tay, loại cảm giác này hết sức đáng sợ.
Tin tức không chính xác là….. là người kinh khủng nhất.
"Sợ?" Vẻ mặt Mục Lăng như cũ, Cố Bình An nhìn ánh mắt cũng không có một chút ý đùa giỡn.
Cố Bình An giận dữ cười, sợ? Đúng vậy a, cô thật sự đang sợ hãi, nhưng mà, vậy thì tính là gì? Chuyện sợ hãi gì, cô cũng từng trải qua, ngày đó đào hôn, cô tưởng sẽ bị Mục Lăng đánh chết đấy.
"Coi như anh điều tra kỹ càng thì đã làm sao, tôi không tin anh có thể thật sự điều tra hết tất cả mọi thứ về tôi." Cố Bình An thực sự không tin, hắn có thể điều tra rõ ràng như vậy, chẳng lẽ còn có thể điều tra được cô bao nhiêu tuổi thì có kinh nguyệt sao?
"Trên cơ bản anh đều biết, cũng rõ ràng, về mấy thứ khác, anh không có hứng thú." Mục Lăng nói, "Chí ít em dám chạy sao? Hả?"
Cố Bình An cười lạnh lùng, "Đúng vậy, chỉ là một Cố Bình An có thể khiến cho anh phí sức như thế, tôi thực sự được sủng mà sợ đấy."