⬅ Trước Tiếp ➡
“Sư huynh, anh cần gì phải nói đến khó nghe như vậy, đó cũng không phải là ý muốn của em.”
“Tự do kết hôn, ai có thể ép em, ba em lại là thị trưởng, ai có thể bắt em làm cái gì? Trừ phi là chính em đồng ý, anh thấy Mục Lăng tuổi trẻ tài cao, lại là tổng giám đốc xí nghiệp Mục gia, chính em muốn gả vào hào môn thì có, đã như vậy, em tỏ tình với anh để làm gì? Có thấy buồn nôn hay không?
Cố Bình An cười khổ, cô không hối hận vì đã đến xin lỗi sư huynh, chuyện này là cô liên lụy Dương Sâm, cô nên đến xin lỗi, chỉ là không ngờ tới sẽ nghe những lời khó nghe như vậy, cũng coi như đây là bài học khó quên đi.
Như vậy cũng tốt, cắt đứt sự nhớ nhung của cô.
“Sư huynh, xin lỗi, em đã quấy rầy anh, em không hối hận khi đã tỏ tình với anh, cũng cám ơn anh để em biết, em ở trong mắt anh là hạng người gì.” Cố Bình An đứng thẳng sống lưng, từng bước từng bước rời đi.
Bước chân nặng nề đến gần như không bước nổi, trong lòng oan ức cũng không cách nào nói hết.
Tuy rằng từ nhỏ đến lớn, mẹ rất bất công với em gái, nhưng mà, thật ra đối với cô cũng không tính là tệ, em gái có, cô cũng có, ba và ông ngoại rất thương cô, hơn nữa gia đình quan chức, Lâm gia lại có tiền có thế, Cố Bình An chưa bao giờ cảm thấy có cái gì oan ức.
Mấy ngày nay, những chuyện oan ức trên thế gian đều ùn ùn xảy ra với cô, không cách nào giải quyết.
Dương Sâm nắm chặt nắm đấm, cắn chặt răng, hắn tuyệt đối không thừa nhận, mình ghen tị với Mục Lăng, cũng tuyệt đối không thừa nhận, hắn hối hận rồi.
Hối hận ngày đó không đồng ý với Cố Bình An, cần mặt mũi cái gì chứ, ai mà biết bỏ lỡ một ngày, thì đã thật sự bỏ lỡ mất rồi.
Hắn vẫn luôn cho rằng Cố Bình An sẽ là luôn cô bé không ngừng truy đuổi theo phía sau lưng hắn, không có chút mưu tính nào, ngây thơ hoàn mỹ, hắn muốn tốt nghiệp thật nhanh, để có thể gánh vác trách nhiệm của một người bạn trai.
Vì thế, hắn không vội vàng, hắn cũng không thích scandal, Cố Bình An luôn tìm hiểu chuyện của hắn, huyên náo dư luận xôn xao, hắn cũng bị ảnh hưởng, đi chỗ nào cũng trốn không thoát khỏi ba chữ Cố Bình An, hắn cũng hơi buồn phiền.
Nhưng hắn tuyệt đối chưa bao giờ chán ghét Cố Bình An.
Nếu không, vì sao không cự tuyệt cô chứ?
Cố Bình An đi vào phòng cũng cảm giác được ánh mắt khác thường của các bạn học, vừa giống thẩm phán, lại vừa giống giễu cợt, trong lòng cô thoáng kinh ngạc, Lý Hoan Tình phất tay một cái, Cố Bình An bước đến bên cạnh cô, mơ hồ nghe có tiếng người xì xào bàn tán ở phía trước, tình cờ quay mặt lại nhìn cô, ánh mắt rất không thiện cảm.
“Tại sao bọn họ lại nhìn mình như vậy?”
Lý Hoan Tình, “Ơ, cậu không biết sao? Cậu đã biến thành trò cười của toàn trường rồi, tất cả mọi người đều nói cậu không biết tự lượng sức đi tỏ tình với nam thần, kết quả bị nam thần từ chối.” Lý Hoan Tình thở dài, “Bình An của mình ơi, sao dây thần kinh của cậu lại đơn giản như vậy?”
Cố Bình An giận, “Mắc mớ gì đến bọn họ?”
“Được rồi, miệng là miệng của người khác, bọn họ thích nói cái gì thì nói cái đó, có bản lĩnh thì trải qua mạnh mẽ hơn cậu đi.”
Cố Bình An uể oải nằm xuống, “Hiện tại người nào đang trải qua đau khổ hơn mình.”
Lý Hoan Tình, “……..”
Tiết học buổi sáng của Cố Bình An kết thúc, buổi chiều lại không có tiết, nên vừa tan học liền về nhà, buổi chiều Lý Hoan Tình còn tiết, không cùng cô về nhà được, cô cũng lười gọi điện thoại cho tài xế riêng, không ngờ vừa ra khỏi cổng trường, còn chưa kịp đón xe thì đã thấy có một chiếc xe thể thao quen thuộc đậu ở cổng trường học.
Tối hôm qua chiếc xe này dừng ở giữa đường cao tốc, một thân huyền khốc, còn có một cái biển số xe đỏ mắt, sợ người ta không biết giá trị của chiếc xe này, đặc biệt là người đàn ông đang hút thuốc tựa vào bên cạnh chiếc xe.
Đeo mắt kính che đi con mắt sắc bén hung ác, dáng người cao to, quần áo thường vừa vặn, người đàn ông này rõ ràng không thích hợp mặc quần áo thường, hai lần đều thấy hắn mặc quần áo thường, tóc ngắn gọn gàng.
Một người một xe ở cổng trường học giống như là mô hình xe.
Đặc biệt lãnh khốc.
Nhiều cô gái xinh đẹp không kiềm chế được đến gần, Mục Lăng ai đến cũng không cự tuyệt, ôm ấp đuề huề, vô cùng vui vẻ.
⬅ Trước Tiếp ➡