⬅ Trước Tiếp ➡
"Chị dâu."
Hướng Minh Vũ đặt bát canh xuống cạnh tay Lâm Ngọc Nhiêu, cô lơ đãng đưa tay đón lấy. Kết quả tay cô lại chạm vào tay Hướng Minh Vũ, vừa quay đầu nhìn đã đυng phải ánh mắt anh.
Đôi mắt Hướng Minh Vũ chất chứa sự trầm lặng sâu thẳm, cơ thể anh căng cứng sau sự đυng chạm của cô. Anh nhẫn nại thở một hơi dài đầy khó khăn, nhưng tầm mắt thì cứ dán chặt vào cặp vú sữa ngoại cỡ dưới lớp áo voan mỏng của Lâm Ngọc Nhiêu.
Thật ra, áo sơ voan đã khô từ lâu rồi, nhưng vóc người của Lâm Ngọc Nhiêu đúng là khiến người ta nóng máu. Cặp vú sữa rung rinh mỗi khi di chuyển, áo ngực còn đẩy chúng ưỡn cao hơn, nhất là lúc này cô lại hơi cúi người xuống, khe ngực sâu hun hút, quyến rũ mời gọi không thôi.
Cặp vú đó như đang hối Hướng Minh Vũ mau vồ lấy mà bú, mà liếm, cắn nuốt, nhào nặn chúng đi.
Giọng của Hướng Minh Vũ dường như khàn hơn, cổ họng khô khốc không thể nói với giọng điệu bình thường nữa, ánh mắt như thiêu như đốt của anh khiến Lâm Ngọc Nhiêu cúi mặt thấp hơn, phong cảnh phái trước ngực lại càng hiện rõ.
Cô thì thầm một tiếng, vươn tay ra muốn che đi, nhưng Hướng Minh Vũ lại ôm lấy cô nhanh như chớp. Anh há miệng ngậm lấy nụ hoa bên trái qua lớp áo voan và áo ngực, cánh tay cường tráng ôm ghì vòng eo của chị dâu mình. Hơi thở của anh như bị lửa nóng quấn quanh, khiến cơ thể Lâm Ngọc Nhiêu bủn rủn.
Có vẻ cô rất sợ hãi, lồng ngực bị đôi môi nóng bỏng của em chồng bú mút chùn chụt, cô run rẩy đẩy anh ra: "Minh Vũ, đừng mà.."
Dường như Hướng Minh Vũ đã mất lý trí, anh dùng bàn tay to kéo áo voan của Lâm Ngọc Nhiêu ra, ánh mắt anh đỏ ngầu. Lúc này anh chẳng còn quan tâm được gì nữa, áo voan ngắn bị anh xé rách, bàn tay to ôm lấy cặp vú sữa căng mọng, bú mút loạn xạ.
Mặt Lâm Ngọc Nhiêu đỏ bừng, hai mắt để mê, cô không thể khống chế ham muốn của cơ thể mình, cô nhớ nhung cảm giác phóng túng điên cuồng của đêm đó.
"Chị dâu, vú chị lớn quá, còn rất mềm."
Từ trước tới giờ Hướng Minh Vũ đều là loại người vô cùng đứng đắn. Từ sau khi Lâm Ngọc Nhiêu bước vào nhà này, thời thời khắc khắc anh đều ghi nhớ thân phận của mình, chưa bao giờ có hành vi nào quá phận, ngoại trừ đêm tân hôn đó của chị dâu.
Lâm Ngọc Nhiêu xấu hổ cắn chặt môi, cô vẫn muốn phản kháng, đôi tay vô lực đẩy đẩy bả vai Hướng Minh Vũ, trong cổ họng phát ra âm thanh run rẩy không thành tiếng: "Minh Vũ, không thể, chúng ta không thể.."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Chị dâu, sao chị lại mặc loại quần áo thế này. Rõ ràng chị biết vú chị vừa lớn, nhìn rất dâm, sao chị lại muốn để lộ nó ra. Trong nhà cũng chỉ có hai người đàn ông là em với anh trai, chị nói xem, có phải chị cố tình quyến rũ em không, có phải không hả?" Hướng Minh Vũ vừa mút vú lớn mềm mại vừa tức giận vì bản thân mình bị người đàn bà dâm đãng này mê hoặc tới xoay quay vòng. Thế là anh bế thẳng cô lên, đặt cô lên bàn bếp đã được cô dọn sạch từ trước.

⬅ Trước Tiếp ➡