Chương 13
trên bàn, cũng may lát nữa cô có một ca phẫu thuật, nếu không e là phải chạm mặt Úc Tư Đình.
Nghĩ đến việc chồng mình đưa mối tình đầu đến trước mặt người vợ hợp pháp là cô để khám bệnh, Nhan Tích liền cảm thấy đau tim.
Để không bị bọn họ ảnh hưởng, Nhan Tích đến phòng phẫu thuật chuẩn bị trước.
Bốn tiếng sau, Nhan Tích rời khỏi bàn mổ, sắc trời bên ngoài đã tối đen.
Trải qua bốn tiếng làm việc cường độ cao, cả thể xác và tinh thần cô đều mệt mỏi.
Cộng thêm đang trong giai đoạn đầu thai kỳ, lúc cô bước ra khỏi phòng phẫu thuật, tay cũng đang run rẩy.
Bác sĩ thực tập nam do Nhan Tích hướng dẫn thấy cô mệt mỏi rã rời, lập tức đi tới đưa tay đỡ lấy tay cô, vẻ mặt cung kính "Cô Nhan, vất vả rồi ạ." Cô mỉm cười ôn hòa, cũng không từ chối ý tốt của thực tập sinh, tự trêu chọc mình "Lớn tuổi rồi, không dùng được nữa." Lời cô vừa dứt, cô cảm nhận được một ánh mắt sắc bén như dao, quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Úc Tư Đình đang sa sầm mặt mày đứng cùng Triệu Tuyết Nhi cách đó không xa.
Thân hình Nhan Tích khựng lại, từ từ rút tay mình ra khỏi tay bác sĩ thực tập.
Bên cạnh, Chủ nhiệm khoa của họ đang cười làm lành, vội vàng bước tới chào hỏi Nhan Tích.
"Bác sĩ Nhan, cuối cùng cô cũng xuống bàn mổ rồi, Úc tổng và cô Triệu đã đợi cô mấy tiếng đồng hồ rồi đấy." "Úc tổng rất công nhận y thuật của cô, chỉ định cô làm phẫu thuật cho cô Triệu, cô mau giúp cô Triệu xem thử đi." Chủ nhiệm cười nói xong, lại dùng giọng nói chỉ có ông ta và Nhan Tích nghe thấy, thì thầm "Úc tổng đã nói rồi, chỉ cần cô làm phẫu thuật cho cô Triệu, sẽ tài trợ cho bệnh viện một lô thiết bị y tế hoàn toàn mới." "Nhan Tích, bệnh nhân của bệnh viện chúng ta có được dùng thiết bị y tế mới hay không, đều trông cậy vào cô đấy." Nhan Tích nhíu mày, cho dù tính tình cô có tốt đến đâu thì cũng không khỏi khó chịụ Úc Tư Đình đúng là có bệnh, cô đã cố ý tránh mặt họ rồi, vậy mà còn phải mặt dày sán lại gần Anh ta không sợ cô không kiểm soát được cảm xúc trên bàn mổ, lỡ tay giết chết "ánh trăng sáng" của mình sao Chủ nhiệm nở nụ cười tươi rói, dẫn Nhan Tích đến trước mặt Úc Tư Đình, đang định giới thiệu thì Nhan Tích vốn luôn ôn hòa lương thiện lại lên tiếng trước.
"Tôi từ chối thực hiện ca phẫu thuật cho cô ấy." Lời cô vừa thốt ra, biểu cảm của Chủ nhiệm và Triệu Tuyết Nhi đều kinh ngạc.
Triệu Tuyết Nhi càng nhanh nhảu cướp lời trước cả Chủ nhiệm "Tại sao?" Chủ nhiệm cũng nhìn Nhan Tích với vẻ mặt tha thiết, trên mặt cũng viết đầy hai chữ "tại saó.
Nhan Tích nhếch đôi môi đỏ hơi nhợt nhạt, ánh mắt nhìn Úc Tư Đình, cười nhạt.
"Dạo này lịch phẫu thuật của tôi kín rồi, thực sự không có thời gian." "Khoa chúng tôi còn rất nhiều bác sĩ xuất sắc khác, Chủ nhiệm của chúng tôi cũng là nhân tài kiệt xuất trong lĩnh vực này, để ông ấy làm phẫu thuật cho cô Triệu chắc chắn còn an toàn hơn tôi." Chủ nhiệm nghe vậy, trên mặt tràn ngập niềm vui sướng khi được Nhan Tích khen ngợi, đang định tự đề cử mình thì giọng nói trong trẻo lạnh lùng của người đàn ông vang lên.
"Hủy các ca phẫu thuật khác, sắp xếp thời gian trống." Úc Tư Đình cứ thế đứng yên đối diện Nhan Tích, trên mặt không có biểu cảm gì thay đổi, nhưng lại