Sáng chói và chói mắt, khiến anh không thể nhìn lâu mà mắt đau.
Đóng mắt lại, lại là nụ cười của cô, rõ ràng như được khắc trên não anh.
Ngón tay Minh Đạt lại nhẹ nhàng gõ lên nắp ly, cho đến khi những viên đá trong suốt tan hết thành nước.
Bầu trời bên kia đã nhuộm màu hoàng hôn, những đám mây cam đỏ bao quanh mặt trời đỏ rực, gió chiều nhẹ nhàng thổi đến, mang theo mùi khói bếp của các gia đình xung quanh.
Tóm lại, trước tiên phải đi nạp tiền thuê nhà một tháng đã.
Minh Đạt nghĩ như vậy.
Khi anh cúi đầu, anh vừa nhìn thấy cô bước ra khỏi cửa hàng, ôm một bình hoa thủy tinh bình thường, nhặt những bông hoa còn tươi tốt trong giỏ hoa ngoài cửa hàng, tỉ mỉ cắt tỉa rồi cắm vào bình.
Khi cô vuốt ve cánh hoa, thật dịu dàng, như làn gió nhẹ nhàng vờn qua ngực anh.
—Ngày mai phải nhớ đi xem cửa hàng hoa ở đây là ở đâu.
---
Thanh Trúc tan ca lúc chín giờ.
Cô bước ra khỏi quán trà sữa, đi ngang qua cửa tiệm khách sạn bên cạnh, thấy Minh Đạt đứng dưới ánh đèn đường.
Khác với những gã côn đồ khác, anh đứng thẳng, không dựa vào tường hay cột đèn.
Đèn điện tử của điếu thuốc lá điện tử lóe lên trong ngón tay anh, làn khói trắng bay lên, khuôn mặt anh phong trần tuấn tú trong ánh đèn mờ ảo, khiến anh trông càng... quyến rũ.
Đương nhiên, hình xăm trên cánh tay trái của anh càng khiến anh trông bí hiểm và đáng sợ.
Cô thu hồi ánh mắt không nghe lời, nhìn đường phía trước và tiếp tục đi.
Khi đi ngang qua anh, cô ngửi thấy mùi thuốc lá nhẹ nhàng trong gió đêm, và một mùi hương lạnh lẽo, đắng chát.
Cô không thể phân biệt được mùi hương này, vì nó vượt quá giới hạn nhận thức của cô, nhưng nó rất dễ chịu.
Anh không phải là một gã côn đồ bình thường.
Điều này, khi anh thoáng nói về tên của mình, cô đã hiểu.
Thật kỳ lạ, anh lại xuất hiện ở một nơi không phù hợp với anh như vậy.
Âm thanh bước chân truyền đến từ phía sau, đều đặn và ổn định.
Thanh Trúc dừng bước, quay lại, quả nhiên thấy anh ta đang đi theo sau cô.
"Anh định làm gì?" Thanh Trúc nắm chặt túi xách của mình.
Gặp một người đàn ông có nhiều hình xăm trên tay, vào ban đêm rất nguy hiểm.
Cô không chắc mình có chạy nhanh hơn anh ta không.
"Nước chanh." Góc mắt dưới của anh ta nhíu lại, như một con sói hoang đã no nê, lười biếng nói, "Tôi chưa trả tiền."
"Tôi mời anh."
Thanh Trúc mỉm cười lịch sự, không muốn tranh cãi với anh ta, nói lịch sự: "Anh không cần trả tiền."
Liệu anh ta có thích cô không?
Điều này khiến cô càng cảnh giác hơn, bắt đầu nhớ lại bản đồ xung quanh.
"Hừ."
Anh ta cười khẽ, ngắn gọn và nhẹ nhàng, "Em không cần phải dùng kính ngữ."
Có vẻ không tức giận.
Thanh Trúc đưa ra phán đoán cô bước đi chậm rãi, cẩn thận tránh xa anh ta, bình tĩnh giải thích: "Bởi vì bây giờ anh không phải là khách hàng."
Cô không muốn dây dưa quá nhiều với anh ta.
Lịch trình của cô trong ngày rất kín.