⬅ Trước Tiếp ➡
"Thì sao chứ? Người tɾong thôn Phương Gia vốn dĩ không phải là người thân của tôi, tôi việc gì phải quan tâm đến sống chết của họ?" Nghĩ vậy, Phương Ức cũng không còn gì để mất, đành buông xuôi tất cả "Đúng là bọn họ là người thân của thân xác này... Nhưng thì sao? Bọn họ không giúp gì được cho tôi không nói, ngược lại chỉ kéo chân tôi. Đã thế bọn họ còn muốn gả tôi cho một tên nhà quê chân đất. Tôi đã có thể xuyên không đến thế giới này, nhiều hơn người khác một mạng, chẳng phải chứng tỏ tôi là ông trời thương yêu sao? Một khi đã như vậy tôi nên đứng trên cao, đứng trên tất cả mọi người, bất cứ ai cản đường tôi đều phải chết "
Phương Ức kiên định, tay cầm súng cũng không còn run rẩy nữa.
"Cô mồm năm miệng mười nói người tɾong thôn là người nhà quê, vậy thân phận của cô ở thế giới trước so sánh với những người nhà quê tɾong miệng cô cao quý đến mức nào?" Nhìn vào khí chất và cách nói chuyện của Phương Ức, cùng lắm cũng chỉ là một nhân viên văn phòng tầm thường mà thôi.
Loại người như vậy, ở bất kỳ thế giới nào cũng chỉ là hạng người phổ thông, không cao sang cũng chẳng tầm thường, nếu biết sống yên phận thì còn được, nhưng chỉ sợ mệnh thì mỏng như giấy, mà tâm lại cao như trời.
Thân phận của cô ta ở thế giới trước thực sự không cao, cô ta chỉ là một nhân viên hành chính tổng hợp của một công ty mỗi ngày đều bị cấp trên sai bảo tới sai bảo lui làm một ít việc vặt vãnh.
Tiền lương mỗi tháng sau khi trừ đi chi phí sinh hoạt cơ bản thì chẳng còn bao nhiêụ
Đã vậy, cha mẹ cô ta lại còn trọng nam khinh nữ, cha mẹ lúc nào cũng muốn cô ta trèo lên “cành cao” lấy chồng g͙iàu để lấy tiền sính lễ lo cho anh trai mua nhà, mua xe.
Vấn đề là, người xung quanh cô ta thì có "cành caó nào đâu để mà trèo?
Sau đó, mẹ cô ta thậm chí còn sắp xếp cho cô ta lấy một người đàn ông lớn hơn cô ta hai mươi tuổi, đã mất vợ và còn có một đứa con bị thiểu năng, chỉ vì tiền sính lễ người đàn ông đó đưa đủ để cha mẹ cô đặt cọc mua nhà cho anh trai.
Cô ta chết tɾong một tai nạn xe trên đường về quê.
Khi cô ta mở mắt ra lần nữa, cô ta đã trở thành Phương Ức của thế giới này.
Cuộc sống vẫn nghèo khổ như cũ, tuy cha mẹ ở đây không quá trọng nam khinh nữ, nhưng tri thức bọn họ hữu hạn, năng lực cũng có hạn, chẳng thể cho ta một cuộc sống tốt hơn.
Mấy người anh thì đều đã lập gia đình, tâm trí chỉ lo cho gia đình nhỏ của bọn họ, chẳng còn mấy quan tâm đến người em gái này.
Cũng tốt, cô ta cũng không quan tâm bọn họ.
Bởi vì cô ta biết, cô ta và họ vốn không giống nhaụ
Nghĩ đến đây, Phương Ức cũng nhẹ lòng hơn, chuyện kiếp trước là chuyện kiếp trước, giờ quan trọng là kiếp này.
Dù có bị người ta làm nhục thì sao? Dù sao người biết chuyện còn lại không nhiềụ
Chỉ cần cô ta giết được Thư Viện, cô ta sẽ có một khoản tiền, số tiền này đủ để cô ta sống sung sướng cả đời ở thế giới này.
Không còn tɾong trắng thì sao?
Chỉ cần làm một cuộc tiểu phẫu là xong.
Không thể quay về thủ đô thì sao? Cô ta có thể đến Hải Thị hay nơi nào khác để bắt đầu lại một lần nữa.

⬅ Trước Tiếp ➡