Cô ta nghe tiếng lửa đạn rền vang khắp nơi, tɾong giờ khắc này cô ta không kìm được cảm thấy sung sướng.
Cô ta vô cùng hi vọng Thư Viện có thể chết tɾong đợt lửa đạn này.
Nếu không phải vì Thư Viện... Không phải vì Thư Viện không chịu giúp đỡ cô ta.
Thì làm sao cô lại rơi vào tình cảnh thế này?
Rõ ràng, rõ ràng là cô ta đã nhờ con trai của tư lệnh quân khu đi tìm Thư Viện giúp mình rồi.
Với năng lực của cô và chồng cô, đưa cô ta rời khỏi thành phố núi, đó là chuyện quá dễ dàng.
Nhưng Thư Viện lại không chịu giúp cô tâ, thậm chí còn nhốt con trai tư lệnh lại, khiến cô ta mất đi một người bảo vệ ở thành phố núi không nói.
Còn vì vậy mà khiến phu nhân tư lệnh giận chó đánh mèo, từ đó bà ta mới sai người bắt cô ta lại và đưa sang biên giới.
Chính vì vậy... Cô ta mới gặp phải đám người đó, cũng mới có thể... Mới bị bọn cầm thú đó làm...
Tuy sau đó vẫn có người cứu cô ta, nhưng cũng muộn rồi.
Trong cái niên đại bảo thủ này, một người phụ nữ đã bị người làm nhục, thì còn có thể có tương lai gì tốt đẹp chứ?
Ngay cả người đàn ông đã cứu cô ta kia, tuy cô ta cảm nhận được hắn cũng có tình cảm với mình, nhưng hắn cũng ngại cô ta “bẩn”.
Nếu là Phương Ức của trước kia, với lòng kiêu ngạo của mình, cô ta sẽ tuyệt đối không bao giờ chịu ấm ức mà ở bên người đàn ông như vậy.
Phương Ức cô là nữ chính xuyên không, là người định sẵn phải đứng trên mọi người, được người người ngưỡng mộ.
Nhưng ngay lúc định rời đi, cô ta nghe tin có người ở thủ đô bỏ ra một cái giá cao để lấy mạng Cố Chấn Viễn.
Cô ta hận Thư Viện, nhưng lại cảm kích Cố Chấn Viễn.
Vì anh đã từng cứu cô ta một lần, dù lần đó anh ta cư xử cực kỳ lạnh nhạt, nhưng cô ta biết, đó là vì Thư Viện.
Nhất định là Thư Viện đã nói xấu cô ta, nên anh mới đối xử lạnh nhạt với cô ta như vậy.
Nhưng chắc chắn anh không ċһán ghét cô ta, nếu không anh đã không ra tay cứu cô ta.
Vì vậy, khi biết có người tiêu tiền muốn giết Cố Chấn Viễn, mà cô ta lại không thể làm gì để giúp anh, điều đó khiến cô ta cảm thấy rấtáy náy.
Nhưng cô ta lại có thể nhân cơ hội này để giết Thư Viện.
Vì tất cả mọi chuyện đều là lỗi của Thư Viện.
Ngay từ khoảnh khắc cô ta bị làm nhục, cô ta đã thề rằng chỉ cần còn sống sót qua một kiếp này, cô ta nhất định sẽ khiến Thư Viện nếm trải tất cả những đau khổ mà cô ta đã phải chịụ
Quả nhiên, cơ hội đã đến.
Dưới yêu cầu của cô ta dù người đàn ông kia ghét bỏ cô là gánh nặng̝, nhưng vẫn đồng ý đưa cô ta đi cùng.
Còn cô ta thì dốc hết mọi cách, chỉ để tìm một cơ hội tiếp cận Thư Viện, giết chết Thư Viện.
Chỉ có giết được Thư Viện, cô ta mới có thể gột rửa nhục nhã.
Dĩ nhiên, cô ta cũng từng nghĩ đến việc khiến Thư Viện phải nếm thử mùi vị bị đàn ông thay phiên nhau làm nhục.
Nhưng ngẫm lại cô ta cũng hiểu, chuyện đó gần như là không thể.
Thân phận của Thư Viện quá đặc biệt, ngay cả người đàn ông kia cũng không dám làm nhục cô quá mức.
Vì sợ sẽ bị trả thù.