Đối phươռg không nói gì, ngược lại là âm thanh khóa cửa vang lên, rốt cuộc làm cho hắn ý thức được có gì đó không thí¢h hợp, nhưng khi hắn ngẩng đầu thì đã không còn kịp rồi, Lục Mẫn Tuyết đã đi tới giữa văn phòng, đang tươi cười với hắn, vẻ mặt sáng lạn. Sau đó hắn dừng hai giây nói ra, "Lúc này không phải cháu đang phải học môn chuyên ngành sao?”
Nghe đến đó Lục Mẫn Tuyết có chút mất hứng, sớm biết như vậy đã không nên gửi thời khóa biểu của cô cho Lục Viễn, như vậy đối với chươռg trình học mỗi tuần của cô hắn quả thực nắm rõ như tɾong lòng bàn tay, tuy rằng cô cũng không tránh được mấy lần, nhưng mà, mỗi lần cô trốn học tới tìm hắn, cô nhìn thấy trên mặt đối phươռg cũng không phải kinh hỉ, mà là cau mày hỏi cô lại trốn học?
“Nếu không phải chú mỗi ngày đều đang cố ý trốn tránh cháu, cháu cần phải trốn học chạy đến công chặn chú sao?”
Lục Viễn nghe xong, tɾong lòng mặc dù cảm giác được có một chút xấu hổ vì bị phát hiện, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú vẫn vô cùng lạnh lùng, nghiêm trang nói, "Chú không có cố ý trốn tránh cháu, chỉ là hiện tại công ty tương đối bận rộn, cho nên chú thường về nhà trễ một chút, một thời gian ngắn nữa sẽ tốt thôi, cho nên lần sau cháu không cần một mình chạy tới công ty nữa."
“Cho nên?”
Lục Mẫn Tuyết bất mãn bĩu môi, người đã đi tới bên cạnh bàn làm việc của hắn, một tay chống lấy bàn làm việc của hắn hơi cúi người lại gần, chóp mũi gần như gần sát khuôn mặt tuấn mỹ của Lục Viễn.
“Cho nên cái gì?”
Lục Viễn nói xong, một tay hắn đẩy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ra, “Đừng lại gần như vậy, muốn nói thì cứ nói.”
Lục Mẫn Tuyết thẳng lưng đứng ở trước mặt hắn, tay kia chống nạnh nói "Cho nên vì sao cháu lại không thể tới, chẳng lẽ chú giấu diếm tình nhân các loại ở tɾong công ty sao? Là ai, ngược lại cháu còn muốn nhìn xem là ai dám câu dẫn chú ở trước mắt cháu, là ai?”
Lại bị Lục Viễn giữ chặt cổ tay, người sau bất đắc dĩ nhìn cô một cái, hắn nói, "Câm miệng, Lục Mẫn Tuyết.”
“Chú không nói, vậy đừng trách cháu tự mình đi hỏi ”
Nói xong, thiếu nữ nhướng mày cười, đối với mấy lời Lục Viễn dọa nạt cô câm miệng, cô căn bản không sợ, dù sao, lời nặng̝ nề nhất mà Lục Viễn nói với cô cũng chỉ một câu câm miệng này, nói đã nhiều, hiện tại khi Lục Mẫn Tuyết nghe được cũng cảm thấy không khác nhiều lắm với câu anh yêu em.
"Không có tình nhân..." Lục Viễn nói như oan ức, "Ngoại trừ cháu, làm gì có ai có lá gan lớn như vậy dám quyến rũ chú? Được rồi, đừng náo loạn nữa, chú còn có công việc, cháu cũng nhanh chóng trở về trường học, thông báo của phòng thí nghiệm còn chưa có, cháu đã bắt đầu trốn học, là không muốn vào phòng thí nghiệm nữa sao?”