⬅ Trước Tiếp ➡

Thi.
Như một các xác không hồn, cô độc bước đi không phương hướng.
Vân Thi đắc ý nhìn theo bóng lưng Hạ Vy phía xa xa.
Ủng hộ team chúng mình bằng cách theo dõi truyện tại Truyện .net Dám mơ tưởng đến anh Khánh không có cửa đầụ Vân Thi vui vẻ lái xe rời đi.
Gia Khánh là của cô, chỉ thuộc về cô, cô sẽ không cho phép bất luận kẽ nào mơ tưởng đến dù là Hạ Vy.
Vừa rồi chỉ thăm dò, không ngờ rằng Hạ Vy vẫn còn rất thích Gia Khánh.
Vân Thi ác độc, nhếch miệng cười cười.
Sắc trời đã sớm tối mịt, mặt trời khuất bóng ở đằng Tây từ sớm.
Trên những con phố sầm uất, điện đường nối đuôi nhau thành hàng bật sáng, chỉ là khác hẳn với vẻ tấp nập, nhộn nhịp ngày thường.
Không gian u ám, nặng nề.
Những đám mây hình thù kì quái ôm đồm theo hơi nước nặng nề trôi.
Gió bắt đầu nổi lên, mang theo cát và lá rụng xoáy tròn trên không trung.
Thỉnh thoảng vài tia chớp rạch ngang trên nền trời đen kịt như hung hăng muốn chia cắt bầu trời làm hai.
Đó là dấu hiệu báo trước một cơn mưa nặng hạt sắp sửa chút xuống.
Người trên đường hối hả chạy đi trú mưa, chỉ có Hạ Vy chậm rãi lang thang không mục đích Mưa bắt đầu rời như trút, người đi đường lướt qua Hạ Vy đều mang theo những ánh mắt ái ngại, như nhìn kẻ điên.
Mưa như vậy cũng tốt, nước mắt hòa lẫn với nước mưa, sẽ chẳng có ai phát hiện cô đang khóc.
Hạ Vy mang theo bộ dạng thê thảm, cặp mắt sưng húp, quần áo ướt nhẹt nhăn nhúm dính sát vào người, mái tóc dài bù xù như ổ qua bước vào nhà.
Cô mệt mỏi đi tắm rồi nằm vật ra giường nhắm mắt không buồn nhúc nhích.
Nước mắt lặng lẽ nối đuôi nhau theo khỏe mắt rơi xuống, thấm vào gối.
Hạ Vy thấy tim mình đau quá Đau đến chết đi được.
Vân Thi cuối cùng đã trở về.
Kẻ thay thế như cô đến lúc biến mất.
Sáng hôm sau, Hạ Vy cảm thấy đầu đau như búa bổ, cả người nhũn ra không còn chút sức, mũi nghèn nghẹt đến thở không ra hơi.
Cô gắng gượng xuống giường thay đồ sau đó đi đến công ty.
Minh Thư trông thấy sắc mặt tái nhợt, môi khô nứt của Hạ Vy thì vô cùng sợ hãi.
Vội chạy đến đỡ lấy “Chị sao vậy, thấy trong người không khỏe sao?” Hạ Vy vỗ vỗ vai Minh Thư trấn an “Chị không sao, hôm qua về bị mắc mưa, cảm mạo thường thôi.” “Chị uống thức gì chưa?
Hay chị xin nghỉ đi, đến bệnh viện khám, chứ em thấy sắc mặt chị kém lắm đấy.
Minh Thư lo lắng.
“Chi không sao.
Chỉ là cảm cúm thường không cần uống thuốc” Vừa dứt lời, đầu óc bỗng choáng váng, cảnh vật xoay mòng mòng, trước mắt tối sầm, Hạ Vy loáng thoảng nghe thấy có ai đó đang lo lắng gọi tên mình.
Lần nữa tỉnh dậy, Hạ Vy thấy mình khỏe đi không ít, đầu cũng không còn choáng váng, đập vào mắt Hạ Vy là trần nhà trắng tinh, một dãy bóng đèn trắng sáng, bình truyền dịch đang chậm rãi nhỏ giọt, mùi thuốc khử trùng nồng nặc.
“Chị tỉnh rồi, chị làm em lo quá." Minh Thư kích động, hai mắt đỏ hoe.
“Em dọa chị đến muốn đứng cả tim.
Chị Hoa vỗ vỗ ngực, yên tâm không ít.
Hạ Vy nghiêng đầu trông thấy sắc mặt nhẹ nhõm của Minh Thư và Chị Hoa.
Hạ Vy nở nụ cười yếu ớt, trấn an “Để mọi người lo lắng rồi.” Chị Hoa bắt đầu cằn nhằn Hạ Vy, không biết quan tâm đến sức khỏe bản thân, cứ bản mạng


⬅ Trước Tiếp ➡