⬅ Trước Tiếp ➡

nghiến lợi chất vấn “Em cho anh vào danh sách đen cũng là vì anh ta đúng không?” Hạ Vy quay đầu chẳng buồn nhìn Gia Khánh khẽ cười yếu ớt nói “Đúng vậy “Tùy em.
Kết thúc thì kết thúc.” Gia Khánh phẫn nộ bỏ đi.
Hạ Vy làm anh cực kì thất vọng.
Hạ Vy ngồi sụp xuống đất, ôm mặt bật khóc.
Hai người kết thúc rồi.
Thật sự kết thúc rôi.
Hạ Vy quay trở về hội trường.
Từ xa đã trông thấy Gia Khánh.
Gia Khánh cũng trông thấy Hạ Vy đang từ cửa tiến vào.
Ánh mắt hai người giao nhaụ Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Gia Khánh đã lạnh lùng quay sang chỗ khác, tiếp tục trò chuyện vui vẻ với bạn bè.
Hạ Vy cắn môi, lòng chua xót, đau đớn.
Đến nhìn cô anh cũng thấy khó chịu?
Đúng vậy, hai người đã kết thúc.
Gia Khánh chắc vui mừng còn không kịp.
Bỏ đi được kẻ đeo bám phiền phức, anh có thể tự do đến với người anh yêu, chẳng lo sẽ có hòn đá ngáng chân mình.
Duy Nam trông thấy sắc mặt Hạ Vy đầy mệt mỏi thì vô cùng lo lắng, vội đẩy mọi người đang vây quanh, bước nhanh đến chỗ cô đang đứng "Em không khỏe?
Có cần anh đưa em về trước nghỉ ngơi?
Hạ Vy lắc đầu mỉm cười “Em không sao chắc vừa rồi có uống ít rượu nên đầu hơi choáng.
Duy Nam thở phào một hơi "Vậy anh yên tâm rồi.
Để anh dìu em lại ghế ngồi xuống.
Hạ Vy không từ chối, dựa vào lòng Duy Nam để anh dìu đi.
Gia Khánh trông thấy Hạ Vy và Duy Nam lại dính vào nhau, cử chỉ thân mật.
Anh hậm hực giả vờ lại bàn lấy rượu nhưng thực chất là muốn đến gần chỗ hai người ngồi, nghe xem hai người đang nói gì mà trông sắc mặt Duy Nam hớn hở, đáng ghét thế kia.
Gia Khánh vểnh tai lắng nghe, càng nghe sắc mặt càng sa sầm, trong mắt lửa giận bùng cháy dữ dội như muốn thiêu đốt hai người kia thành tro bụi.
Hạ Vy đấu tranh trong lòng rất lâu cuối cùng cũng do dự nói.
“Em có chuyện muốn hỏi anh." Duy Nam gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, lắng nghe “Được.
Em cứ hỏi.” Hạ Vy cắn môi, khó khăn mở miệng “Anh còn thích em không?” Duy Nam không ngờ rằng Hạ Vy sẽ hỏi anh câu đó, anh mở to mắt sững sờ mất mấy giây, sau đó vội nắm lấy hai tay Hạ Vy, nhìn sâu vào mắt cô, chân thành trả lời "Anh thích em.
Từ trước đến nay chưa bao giờ thay đổi.
“Chúng ta yêu nhau đi.” Hạ Vy hít một hơi sâu, hạ quyết tâm, cô ngẩng đầu nhìn Duy Nam, mỉm cười đề nghị.
Lòng Duy Nam sướng rơn, cảm giác bản thân như đang nằm mơ.
Anh kích động nắm lấy tay Hạ Vy, giọng nói run run “Vy có phải anh đang nằm mơ đúng không?” Hạ Vy nhìn Duy Nam, vẻ mặt anh tràn đầy vui mừng, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng kia tràn ngập hình bóng cô.
Hạ Vy thầm nghĩ đây phải chăng chính là biểu hiện nên có của tình yêụ Trong mắt đối phương tràn ngập hình bóng mình, động tác luôn thể hiện lo lắng quan tâm, có thể ở nơi đông người công khai nắm lấy tay mình, ôm mình?
Cô không tự chủ bắt đầu so sánh Gia Khánh và Duy Nam.
Biểu hiện hai người cách biệt như trời với đất, đối lặp như trắng và đen.
“Anh không nằm mơ.
Chúng ta có thể yêu nhau không?” Hạ Vy chậm rãi nói.
Duy Nam nói nhanh, câu chữ lộn xộn hết cả lên như thể bán đứng lấy tâm tình kích động của chủ nhân nó lúc này.
Dường như sợ chỉ cần anh chần


⬅ Trước Tiếp ➡