Chương 20
nhưng lại càng tôn lên nước da trắng hồng.
Mái tóc dài tùy ý thả sau vai.
Tuy tùy ý nhưng lại mang đến cho người khác cảm giác tự nhiên, thoải mái.
Anh yêu thích cô ở điểm ấy, cô mang đến cho anh loại cảm giác dễ chịu, sạch sẽ, tươi mát, tựa như dòng suối trong lành, ngòn ngọt khiến người say mê đắm chìm.
Nhưng nghĩ đến việc cô đã làm, lửa giọng trong lòng anh khó khăn lắm mới kìm được lại bùng lên dữ dội.
Anh gần như phát điên khi không liên lạc được với cô, anh tính bước đến kéo cô đi chất vấn thì thầy hiệu trưởng ở phía sau bước đến vỗ vai “Gia Khánh em đến rồi, thầy đang có việc muốn tìm em.
Cập nhật nhanh nhất trên Truyện .net Dù rất nóng lòng nhưng Gia Khánh vẫn nén lại cùng thầy trò chuyện.
Hạ Vy bên kia thì thở phào một hơi, cô nhoẻn miệng cười khổ.
Gia Khánh và Vân Thi mới là cùng một loại người, cùng một thế giới.
Hai con người ưu tú và nổi bật.
Đi đến đâu đều trở thành tâm điểm, không thể bị lu mờ.
Còn cô chỉ là một nhân vật nhỏ bé, mờ nhạt không đáng được nhắc đến.
Chợt có giọng nói mang theo vui mừng cùng dè dặt vang lên “Là Hạ Vy phải không?” Hạ Vy liền quay đầu, trông thấy người gọi mình, đó là một người đàn ông mặc vest có vóc dáng cao gầy, khuôn mặt điển trai, cặp mắt đen trắng rõ ràng, khi trông thấy Hạ Vy, người đàn ông đó liền nở nụ cười sáng lạng.
Hạ Vy kinh ngạc thốt lên “Duy Nam?” Vẻ mặt Duy Nam đầy vui mừng, anh kích động tiến lên ôm Hạ Vỷ vào lòng “Đúng là em rồi, lâu quá không gặp.
Hạ Vy bị động tác thân mật của Duy Nam làm cho sửng sốt, cô muốn đẩy anh ra nhưng nhớ đến Gia Khánh ở đằng kia liền cứng nhắc vươn tay ôm lại.
Duy Nam rõ ràng bị động tác của Hạ Vy làm cho bất ngờ, ban đầu là không thể tin sau thay bằng vui sướng, kích động.
Anh càng ôm người chặt hơn, thì thào bên tại cô “Anh rất nhớ em.
Hạ Vy rủ mắt, cảm thấy có lỗi với Duy Nam.
Xin lỗi anh.
Lúc hai người buông ra, Hạ Vy chẳng dám nhìn về phía bên kia, nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt như dao phóng vào gáy.
Duy Nam thì chẳng phát hiện ra không khí bất thường, lôi kéo Hạ Vy nói chuyện cũ.
"Anh mới về nước à?”Hạ Vy thấy mình hỏi rất nhàm chán và có hơi ngốc, nếu không về nước rồi thì ai đang đứng trước mặt đây, nhưng cô lại không biết nên tìm đề tài nào khác để nói.
Ngược lại với Hạ Vỹ, Duy Nam lại không thấy nhạt nhẽo, được Hạ Vy quan tâm anh vô cùng vui sướng “Anh về nước gần một năm rồi.
Anh luôn muốn gặp em nhưng lại sợ em không vui.
Nói đến câu cuối, vẻ mặt Duy Nam thoáng buồn bã.
Hạ Vy cắn môi, càng thấy có lỗi với Duy Nam hơn “Em xin lỗi” Duy Nam bật cười, dịu dàng xoa đầu Hạ Vy trong mắt đều là cưng chiều “Em không yêu anh sao lại là lỗi của em được.
Là do anh không thể làm cho em rung động, khiến em yêu anh.
“ Nghe những lời Duy Nam nói trái tim Hạ Vy khẽ run lên, chợt nhớ về chuyện cũ.
Duy Nam và Gia Khánh học cùng khoa luật.
Hai anh được mệnh danh là tài tử đẹp trai.
Nếu Gia Khánh được xưng là “hoàng tử lạnh lùng”, thì Duy Nam chính là “hoàng tử ấm áp” trong lòng nữ sinh.
Hạ Vy chẳng hiểu tại sao một con người vô cùng mờ nhạt như