Chương 16
Vy đã thương tích đầy mình chẳng dễ dàng tha thứ cho anh nữa.
Còn Hạ Vy thì sợ hãi, cố gắng lãng tránh, lờ đi sự thật đau lòng ấy.
Cô tình nguyện làm kẻ không biết gì.
Một ngày nào đó sẽ đến lúc cô biến mất khỏi cuộc đời Gia Khánh nhưng bây giờ có lẽ chưa phải lúc.
Trong vài năm trở lại đây, tại trung tâm thành phố có một khu phố được mệnh danh là “phố mua sắm” bởi tốc độ mọc lên như nấm của các cửa hàng.
Trên một con đường dài, hai bên đều là các cửa hiệu thời trang, phụ kiện, giày dép, túi xách...
san sát nhau của các thương hiệu nổi tiếng trong và ngoài nước.
Hàng năm thu hút lượng lớn khách địa phương, khách du lịch từ các tỉnh thành phố trong nước và du khách nước ngoài.
Lượng khách đổ về đây không chỉ đơn thuần vì “phố mua sắm” mà còn vì sự thuận tiện, bởi liền kề là phố ẩm thực và khu vui chơi.
Vân Thi biết được thế là cuối tuần tranh thủ lôi kéo Hạ Vy đến đây dạo phố, mua sắm.
Vân Thi đúng chất là tín đồ thời trang chính hiệu, hết kéo Hạ Vy sang đông lại sang tây, cửa hàng nào cũng ghé thăm.
Theo thời gian trên tay hai người đã xuất hiện túi lớn, túi nhỏ đếm không xuể.
Bắt đầu chuyển qua dịch vụ giao hàng tận nhà.
Hạ Vy chợt nhớ đến trước đây, từ thời còn đi học hai người cũng thường rủ nhau đi mua sắm.
Nhiều năm trôi qua lại có dịp cùng nhau thỏa thích đi mua sắm.
Có khác chính là tâm trạng đã chẳng còn trong sáng, đơn thuần như ngày xưa nữa.
Bốn năm không quá ngắn cũng không quá dài nhưng đủ để làm thay đổi nhiều thứ.
Vân Thi nhìn xung quanh cảm thán "Mới vài năm không về nước mà thành phố mình thay đổi nhiều quá.” Nhìn dòng người tấp nập đủ loại màu da lướt qua hai người.
Hạ Vy gật đầu đồng tình.
Chợt Vân Thi nhớ đến việc gì đó, hưng phấn nắm lấy tay Hạ Vy, mặt mày cười đến sáng lạng “Tao nghe ngóng được mấy năm gần đây anh Khánh không hề có bạn gái.
Bước chân Hạ Vy chợt dừng lại, cả người cứng ngắc.
Gia Khánh chưa bao giờ công khai với bạn bè hay bất cứ ai về sự tồn tại của cô, mọi người đều cho rằng anh độc thân nhưng khi nghe chính miệng Vân Thi nói lại là cảm giác hoàn toàn khác.
Bốn năm qua cô đóng vai trò là bạn gái nhưng là bạn gái bí mật, không danh, không phận.
Cô cười tự giễu, lòng chua xót xen lẫn khó chịụ Nội tâm Vân Thi cực kì đắc ý, muốn cho Hạ Vy biết rằng dù không có cô ở đây, Gia Khánh vẫn sẽ không đoái hoài đến Hạ Vy.
Cô giả vờ bày ra vẻ mặt quan tâm, lo lắng, lắc lắc vai Hạ Vy Vy?
Sao thế?
Mày thấy trong người không khỏe?” Hạ Vy bị lắc đến bừng tỉnh khỏi mớ hỗn độn, cô lắc đầu cười gượng “Không sao, đi nhiều quá tạo có chút mệt.” Hạ Vy rủ mi che giấu đi tia mất mát, buồn bã nơi đáy mắt.
“A, vậy tạo với mày sang tiệm cafe bên kia đường ngồi nghỉ xíụ” Vân Thi chỉ tay sang bên kia đường.
Hạ Vy chẳng còn tâm trạng dạo phố, không từ chối mà gật đầu đồng ý ngay.
“Được.
Vậy chúng ta qua đó nghỉ một lát đi." Hai người đến quầy chọn thức uống rồi đến bàn trong góc khuất ngồi xuống, Vân Thi tỏ vẻ quan tâm “Đỡ mệt hơn chưa.
Là lỗi của tao, lý ra tao không nên lôi kéo mày đi dạo phố." Vẻ mặt Vân Thi ủ rũ, trông vô cùng ăn năn,