⬅ Trước Tiếp ➡
Quý Dương sáng sớm lại bị ba ba trong nhà vệ sinh làm một nháy, thiếu chút nữa thì đến muộn, càng khó chịu chính là, trước khi ra cửa ba ba thả vào hoa huyền cùng cúc huyệt của cậu hai cái khiêu đản (Trứng khiêu da^ʍ), còn mặc cho cậu qυầи ɭóŧ chữ T màu đỏ, lúc này khiêu đản bên trong mị thịt đang chấn động biên độ nhẹ.
Quý Dương ngồi trên ghế, cúi đầu, mặt đỏ như nhỏ được ra máu, phía dưới đã hoàn toàn ướt đẫm, thầy giáo một bên giảng bài, một bên đi đến bên cạnh cậu, tất cả tầm mắt của Quý Dương đều dường trên đũng quần hắn.
Khiêu đản có thể khơi mào du͙© vọиɠ nhưng không thể giảm bớt được cơn ngứa ngáy, Quý Dương quả thực là đứng ngồi không yên, chỗ nào còn nghe được thầy giáo nói cái gì, cậu liều mạng kẹp chặt hai chân để cố gắng giảm bớt du͙© vọиɠ trong cơ thể.
Bạn cùng bàn Trần Trạch phát hiện Quý Dương không thích hợp, chủ động ghé sát lại dò hỏi: " Sao mặt cậu đỏ vậy? Không thoải mái chỗ nào?"
Quý Dương lắc đầu lại gật đầu, dịch xa một chút. Trần Trạch lớn lên rất cao, làn da hơi ngăm, mày rậm mắt to, còn rất đẹp trai. Thời điểm Quý Dương trong WC trường cũng từng nhìn qua dươиɠ ѵậŧ của Trần Trạch, còn chưa cương lên nhưng vẫn rất thô to, nghĩ vậy, Quý Dương có chút tinh thần nhìn đũng quần hắn, không tự giác mà nuốt nước miếng.
Thật vất vả đợi hết tiết học, Trần Trạch chủ động muốn đưa Quý Dương đến phòng y tế, Quý Dương nghĩ nghĩ, trạng thái của cậu xác thực rất không thích hợp ở lại phòng học, nghĩ đợi lát nữa đến phòng y tế, chờ Trần Trạch đi rồi, cậu sẽ đến WC giải quyết, liền đồng ý.
Trần Trạch đỡ Quý Dương chân đã mềm nhũn đến phòng y tế, ôm lấy eo nhỏ mềm mại của cậu, đi đường tay sẽ thỉnh thoảng đυ.ng tới cái mông nộn thịt co dãn, trên đường đi Trần Trạch cứ như thế mà chào cờ.
Đến phòng y tế, giáo y không có ở đây, Trần Trạch liền đỡ cậu đến bên cạnh giường bệnh, đem màn trắng xung quanh che kín.
Quý Dương mới ngồi xuống đang định nói cảm ơn, kết quả Trần Trạch đột nhiên ấn cậu xuống giường, Quý Dương sợ hãi kêu lớn hỏi: "Cậu muốn làm cái gì?!"
Trần Trạch bổ nhào vào người Quý Dương, ấn dươиɠ ѵậŧ dựng thẳng lên hạ thể cậu, nói: "Đĩ da^ʍ, mới vừa nãy nhìn cằm chằm đại điểu của tôi, còn không phải là muốn bị ȶᏂασ sao! Mẹ nó! Nhìn đến nỗi ông đây cũng cứng luôn!"
Tâm tư bị nhìn thấu khiến sắc mặt Quý Dương thoáng chốc trở nên đỏ bừng, ánh mắt trốn tránh không dám nhìn hắn, huyệt thịt lại không tự giác mà co rút chảy đầy dâʍ ŧᏂủy̠, khát vọng bị xâm phạm.
Trần Trạch đứng dậy đem chân đạp lên hạ thể của cậu, hung tợn mở miệng: "Tôi đã sớm nhìn ra, cậu mẹ nó là một cái tao hóa, đi học mà vẫn luôn kẹp chặt hai chân tự an ủi, bây giờ giả vờ thanh thuần cái đếch gì!"
"A a..... Đau..." Chân vừa vặn da^ʍ, vừa đau vừa sướиɠ, nước mắt trực tiếp chảy ra.
"Tôi nhìn thấy cậu đây là đang sướиɠ nhỉ?" Trần Trạch là học sinh thể dục, hôm nay còn chạy nước rút, đang đeo chính là giày đi mưa. Giày đi mưa cách lớp quần nhẹ nhàng nghiền áp nhục hành của Quý Dương, cảm giác đau đớn cùng vui sướиɠ lung tung hòa vào nhau làm cho Quý Dương cứ thế bắn ra, thấm ướt quần học sinh.
Trần Trạch ngây dại, thế nào mà lại có người dâʍ đãиɠ như này? Dị dẫm vài cái liền bắn.
Trần Trạch gấp gáp đè lên người Quý Dương, cậu kinh hô một tiếng, hạ thể chợt lạnh, quần đã bị Trần Trạch kéo xuống.
"Trạch ca...... Không...... Trần Trạch...... Buông tay......" hai chân Quý Dương gắt gao khép lại lắc đầu tự tuyệt, tuyệt đối không thể để cho người khác biết mình là người song tính.
"Ha... Quần chữ T..." Trần Trạch cười, ra, Trần Trạch lôi kéo quần chữ T của cậu, kéo ra, bang một cái lại thả xuống, bắn lên nhục huyệt.
"A a......" Bị vải quần bắn lên âm đế, đau nhức lại sảng khoái mười phần.
Trần Trạch lần thứ hai ngây dại, nhưng ngay sau đó hô hấp của hắn càng tăng thêm, cười nói: "Quả nhiên là tao hóa, nhiều hơn một cái miệng da^ʍ để đàn ông ȶᏂασ vào! Lên xe bus vạn người cưỡi! Mỗi ngày đều muốn bị ȶᏂασ!"
"Ô ô...... Không phải....." Quý Dương chỉ cảm thấy mình bị Trần Trạch nói đến dâʍ ŧᏂủy̠ tràn lan, bướm nhỏ cùng c̠úc̠ Ꮒσα đều đồng thời nổi nên cảm giác ngứa ngáy rậm rạp. Khiêu đản bên trong hai cái lỗ còn ong ong nhảy lên, kí©ɧ ŧɧí©ɧ càng nhiều du͙© vọиɠ.
"Còn nói không phải? Da^ʍ đến nỗi không khép miệng được!" Trần Trạch vươn hai ngón tay, dễ như trở bàn tay cắm vào, trong miệng mắng đến sảng khoái: "Có phải mỗi ngày đều bị ȶᏂασ hay không? Tao bức đều bị ȶᏂασ đến lỏng lẻo, thao, bên trong đều là tϊиɧ ɖϊ©h͙ sao? Bị ȶᏂασ lỏng rồi ông còn chơi cái đéo gì nữa!"
"Hức hức...... Không có... Không có lỏng..." Bị khiểu đản kɧıêυ ҡɧí©ɧ đến động dục, l*и da^ʍ cuối cùng cũng được gãi ngứa, huyệt thịt lập tức tự động dây dưa với ngón tay của hắn, mỗi một tấc thịt bên trong lỗ da^ʍ đều kêu gào không cho hắn rời đi, muốn được hung hăng xâm phạm.
"A ư...... Ngón tay..... Thật thoải mái..." Quý Dương nằm ngửa trên giường, hai chân không cần Trần Trạch ấn xuống cũng tự động banh rộng. Quý Dương một trước một sau kí©ɧ ŧɧí©ɧ cái mông, ngón tay Trần Trạch mô phỏng động tác làʍ t̠ìиɦ mà cắm rút, "A a... Thật sướиɠ... Thật lợi hại..."
"A nha...... Đυ.ng trúng...... A a...." Quý Dương muốn khống chế ngón tay Trần Trạch thâm nhập vào sâu bên trong, thẳng đến khi sờ đến khiêu đản vẫn đang rung, đem cái trứng đẩy càng sâu vào.
"Đĩ da^ʍ.... Thế mà còn dám đeo trứng rung đi học..." Trần Trạch hưng phấn nuốt nuốt nước miếng, cởϊ qυầи móc ra côn ŧᏂịŧ đã trướng đau loát động, thị giác bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ mãnh liệt, lỗ tinh trên ©ôи ŧɧịt̠ to đã bắt đầu phân bố dâʍ ɖị©ɧ, chảy xuống sàn nhà.
Quý Dương khống chế được ngón tay Trần Trạch cọ xát tao điểm của mình, chỉ chốc lát sau đã sướиɠ đến nhũn thành một bãi nước xuân, không động đậy nổi, chỉ có thể nằm liệt trên giường co quắp ngón chân.
Sướиɠ nhưng lại không đạt được đến cao trào, cậu chen chân vào câu lấy eo Trần Trạch, kiều mị khẩn cầu hắn: "Trạch ca...... TᏂασ em..."
Trần Trạch cũng nhịn không được cắm một phát lút cán vào trong, đem trứng rung đẩy đến nơi sâu nhất trong lỗ l*и, bị miệng tử ©υиɠ hút lấy, cung khẩu bị khiêu đản chấn động thao, Quý Dương thét một tiếng, lại cao trào lần nữa.
Một đạo dâʍ ɖị©ɧ thật lớn theo đó phun trào, thấm ướt ga trải giường trắng tinh.
Quý Dương sướиɠ nhưng Trần Trạch lại đang rất khó chịu, ©ôи ŧɧịt̠ bự của hắn vẫn còn một đoạn ở bên ngoài, không vào được.
Trứng rung chống lên qυყ đầυ hắn, chấn động đến mức lỗ tinh đã tê rần.
"Tao hóa, đem cái trứng da^ʍ của cậu đẻ ra." Trần Trạch rút dươиɠ ѵậŧ ra, hoa môi vẫn còn lưu luyến mà mυ"ŧ mát.
"A a ~ ~" Quý Dương kêu da^ʍ một tiếng, vừa cao trào xong nên bướm da^ʍ hết sức mẫn cảm, bị Trần Trạch mài hài hoa huyệt khó nhịn phun dâʍ ŧᏂủy̠.
Quý Dương được hắn đỡ bò dậy, ngồi xổm trên giường, Trần Trạch cởϊ áσ khoác đồng phục lót ở phía dưới, nước da^ʍ của bạn cùng bàn tí tách chảy xuống.
"Trạch ca... Nhũn chân..." Quý Dương định đứng dậy lảo đảo suýt ngã, được Trần Trạch tiếp được, hắn liếʍ liếʍ lỗ tai cậu: "Lại gọi thêm vài tiếng nghe một chút."
"Trạch ca Trạch ca Trạch ca....." Trần Trạch bị Quý Dương ngoan ngoãn lấy lòng thõa mãn, một tay chậm rãi vuốt ve phần lưng cậu, một tay lôi kéo tay Quý Dương mò tới hoa huyệt, một bên hướng dẫn cậu: "Tới, đem ngón tay móc vào... Đúng, cứ như thế, đem trứng da^ʍ lấy ra ngoài..."
"A ưʍ... Thật sâu, a... Thao đến tử ©υиɠ......" Quý Dương ngẩn đầu, cái cổ thon dài cong lên một độ cong xinh đẹp, Trần Trạch cúi đầu hôn lên cổ cậu, liếʍ cắn hầu kết, mυ"ŧ ra vài quả dâu nhỏ...
Quý Dương cố gắng làm cho l*и nhỏ thả lỏng,muốn đem trứng rung trôi ra ngoài, nhưng mỗi khi ra được một đoạn lại bị hút trở về, mỗi lần chỉ có thể dịch ra một chút, trứng rung lại nhảy lên chấn động mị thịt tê dại.
Trần Trạch chờ đến nỗi chim bự sắp nổ tung đến nơi, thấy Quý Dương cọ tới cọ lui cuối cùng không nhịn được, tay sờ đến c̠úc̠ Ꮒσα da^ʍ của cậu, quyết định trước tiên dùng cái động này thoải mái chút, lát nữa lại ȶᏂασ cái l*и nhỏ kia sau.
Một tay sờ tới đều ướt nhẹp, tất cả đều là tràng dịch, hai ngón tay cũng dễ dàng đi vào, Quý Dương bị xâm lấn bất thình lình giật mình hoảng sợ, hai cái huyệt tao nhịn không được mà co rút, trứng rung ở bướm nhỏ lại bị hút vào trong.
Ngón tay Trần Trạch bị huyệt thịt mẫn cảm cuốn lấy, tay hắn dung sức cắm vào, sau đó bị sự dâʍ đãиɠ của Quý Dương làm cho sợ ngây người, lại thêm một cái trứng rung, "Cậu... Thế nào mà lại tao như vậy......"
"Hức.... Trạch ca... Tao huyệt thật ngứa......." Quý Dương khóc lóc lắc đầu, hai cái động trống rỗng đều khát vọng được cái gì đó tiến vào.
"Trạch ca... Trạch ca...... TᏂασ em đi..."
"Cậu đem hai cái trứng da^ʍ lấy ra trước đi, tôi liền ȶᏂασ cậu, đem cậu ȶᏂασ đến khóc, ȶᏂασ bắn, ȶᏂασ lỏng..." Trần Trạch cúi đầu một bên hôn cổ một bên với tay vào bên trong vạt áo vuốt ve eo nhỏ, sờ lên cái bụng mịn màng, ngón tay nhẹ nhàng chọc vào rốn cậu, lòng bàn tay ở cái bụng cậu xoa nắn mấy vòng.
"Ha a....." Quý Dương chưa bao giờ bị kɧıêυ ҡɧí©ɧ sờ soạng như thế, thể nghiệm mới lạ càng làm cho cậu khát vọng bị hắn hung hăng xỏ xuyên.
Nhưng trứng rung vẫn chưa lấy ra được, không có côn ŧᏂịŧ lớn an ủi, cậu chỉ có thể một bên hưởng thụ Trần Trạch kɧıêυ ҡɧí©ɧ, một bên nỗ lực bài xuất trứng rung trong cơ thể ra ngoài.
Trần Trạch lại đem tay dịch đến mông cậu, hai tay bao trùm trái đào tươi, dùng sức xoa nắn đè ép, ngón tay còn thỉnh thoảng xẹt qua cúc huyệt.
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, Quý Dương còn chưa kịp phát giác, vẫn còn đang dưới thủ đoạn tán tỉnh siêu cao mà kêu da^ʍ không ngừng, sau đó bị tay của hắn chặn lại.
Quý Dương lúc này mới phản ứng được, trừng lớn mắt.
Trần Trạch thành thao mặc quần, người bên ngoài đẩy cửa đi vào, Quý Dương sợ đến mức cứng đờ người không dám nhúc nhích.
⬅ Trước Tiếp ➡