Nguyễn Minh đang gặp vấn đề rất khó xử, chuyện là tối qua cậu và Lý Dương Phong ngủ chung lần đầu tiên, cậu có chút hơi phấn khích nên nằm mãi mới ngủ được. Nhưng đó không phải chuyện chính, sáng nay cậu dậy thì cậu thấy mình vô liêm sỉ ôm chặt lấy người ta, tay chân gì cũng như đu lên người họ luôn rồi, mà Lý Dương Phong lại đang “chào cờ”, cái chim chíp của hắn dựng đứng lên, còn chọc chọc đúng vào mông cậu nữa.
Nguyễn Minh vừa từ từ gỡ từng tay chân đang đu trên người hắn ra, vừa cầu nguyện hắn đừng thức dậy. Nhưng ông trời không nghe thấy lời cầu nguyện của cậu, Lý Dương Phong đã thức dậy rồi, hắn thấy cậu đang lùi ra xa còn cố ý kéo người cậu lại, cái thứ to lớn của hắn thuận thế chọc mạnh vào mông cậụ Cậu kêu một tiếng, hai tay theo phản ứng đặt trước ngực hắn, cậu ngước đầu nhìn hắn, không hiểu hắn muốn làm gì.
"Chú thả em ra, cái đó của chú chọc trúng em rồi.”
Súng đã lên nòng thì phải bắn, cũng như tình thế lúc này vậy, lỡ kéo người ta lại thì phải làm cho tới.
"Xin lỗi. Tôi có chút khó chịu, em giúp tôi chút, được không?”
Nguyễn Minh cũng là con trai, nên cũng biết Lý Dương Phong đang bị gì, nhưng mà nói cậu giúp thế nào, cậu không có tinh lực dồi dào, để một lúc là nó xuống.
"Em giúp thế nào được ạ? Em chưa từng giúp ai việc này hết.” Nguyễn Minh đáp.
Ừm, tốt nhất là em chưa từng giúp ai.
Lý Nguyễn Phong cúi đầu, nhìn xuống đôi mắt trong veo kia, trong veo đến nỗi hắn muốn vấy bẩn.
"Em giúp tôi sờ nó được không?”
Nguyễn Minh đỏ mặt, nhưng cậu vẫn gật đầu đồng ý. Tay cậu di chuyển xuống dưới, đồng thời cậu cũng dịch mông ra, lúc này hắn không ngăn cậu lại nữa. Dương vật hắn như tỏa nhiệt, dù cậu chưa chạm vào cũng phải sợ hãi rụt tay, dù vậy Nguyễn Minh không thể bỏ chạy được.
Tay cậu vói vào quần hắn, dương vật hắn bắn ra khỏi quần, bật vào tay cậu, cậu chạm nhẹ cảm nhận nó, trên thân dương vật có gân, đường kính thôi cũng cỡ ba đốt tay, đầu khấc to như quả trứng, lỗ tiểu trên đầu khấc còn rỉ ra dịch nhờn, chảy xuống tay cậụ
To quá… sau này không ăn nổi mất.
Nguyễn Minh di chuyển tay lên xuống, dương vật hắn càng ngày càng cứng hơn, nhưng mà tay cậu muốn tróc da đến nơi rồi hắn cũng không bắn.
"Sao mãi không bắn ra vậy?” Cậu nhỏ giọng tự hỏi bản thân.
Lý Dương Phong nghe vậy chỉ biết cười, rồi nói
"Xin lỗi, là do tinh lực của tôi quá tốt.”
Hắn thực sự cũng muốn bắn, nhưng mà thiếu cái gì đó, nên dương vật chỉ cương cứng hơn, chứ không thể bắn ra được.
"Bé Minh, em chạm vào phần đầu nữa, nó cũng muốn được em sờ.”
Đầu óc Nguyễn Minh xoay mòng mòng, mặt cậu đã đỏ như quả cà chua, giờ cậu chỉ biết làm theo chỉ dẫn của hắn, hắn nói cậu sờ đâu cậu sờ đó, cậu muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này.
Sau một lúc xoa nắn, Lý Dương Phong cũng buông tha, bắn hết tinh vào tay cậụ
Tâm tình hắn rất thoải mái, hôm nay cũng sẽ là một ngày kiếm tiền siêng năng. Nhưng Nguyễn Minh thì không như vậy.
"Tay em rát rồi, tại chim anh đó, hu hụ”
Chiều cậu còn phải giúp giáo viên bê đồ dọn phòng nữa, đến chiều tay không hết rát thì làm sao…
Lý Dương Phong thấy Nguyễn Minh đột nhiên rơi nước mắt thì luống cuống xin lỗi, hắn bế cậu đi rửa tay rồi tìm thuốc mỡ bôi cho cậụ
Còn Nguyễn Minh thì ngồi khóc làm nũng cả quá trình.
Lý Dương Phong bế Nguyễn Minh xuống nhà ăn, hắn đã đặt đồ ăn ngoài cho cả hai, còn cậu thì chỉ việc nín khóc. Ăn sáng xong, hắn ra ngoài đi làm để lại một mình Nguyễn Minh với bàn tay trắng nõn được bôi thuốc mỡ.
Heo lười Nguyễn Minh thoải mái nằm ườn ở phòng khách xem ti vi, không có chút dáng vẻ nào như thể vừa khóc lóc như mưa ban nãy.
Cậu cảm thấy bản thân gần đây rất dễ khóc, cũng dễ đỏ mặt nữa. Tuy ngày xưa cậu cũng hay làm vậy làm nũng gia đình, nhưng mấy hôm nay dù chỉ là việc nhỏ cậu cũng khóc, không biết bản thân sao lại nhiều nước như vậy nữa.
Heo lười nằm phơi bụng đến trưa mới đi kiếm ăn, nhưng đang nấu giữa chừng thì có tiếng điện thoại kêu lên, có ai đó gọi cậụ Cậu dùng khủy tay vuốt màn hình rồi bật loa ngoài mà không nhìn là ai gọi.
"Alo.” Nguyễn Minh nói.
Bên kia im lặng một lúc rồi mới đáp lại
"Trưa nay em muốn đi ăn với tôi không?”
Nguyễn Minh giật mình nhìn điện thoại, chữ "Ông xã” chói lóa được chiếu to chiếm một góc màn hình.
"Dạ, em đang nấu ăn mất rồi…” Nguyễn Minh chưa nói hết câu, Lý Dương Phong đã cướp lời.
"Vậy em mang đến cho tôi nhé, chúng ta cùng nhau ăn. Em nấu xong thì ra ngoài có bác Giang lái xe chờ sẵn đấy.”
Nguyễn Minh tất nhiên sẽ vui vẻ đồng ý.
Nhưng mà đến công ty, Lý Dương Phong đứng chờ Nguyễn Minh sẵn ở dưới sảnh, làm ai đi ngang cũng nhìn và bàn tán về cậu hết.
"Này, cô nhìn xem, Chủ tịch Phong xuống tận đây đón cậu trai xinh đẹp đó luôn đấy.” Một nhân viên nữ huých tay người đồng nghiệp bên cạnh.
Người đồng nghiệp đáp lời
"Tôi thấy rồi, cậu trai đó là ai nhỉ? Chủ tịch là con một, không có em trai, còn nếu là anh em họ thì ngài ấy dễ gì đón tiếp tận nơi. Ngày xưa có một lần diễn viên Lý Quang là em họ của chủ tịch, không đặt lịch hẹn trước vẫn bị chủ tịch cho ngồi chờ đến tận hôm saụ”
Nữ nhân viên ồ một tiếng, cô thông suốt nhìn sang người đồng nghiệp.
“Có lẽ nào…”
"Chính là hôn phu của chủ tịch trong lời đồn ”
Người đồng nghiệp và nữ nhân viên bấu tay nhau, cố gắng giữ bình tĩnh không hét lên, nồi cơm chó này thật quá ngon, chủ tịch và cậu trai đó đều đẹp, chính là kịch bản chủ tịch lạnh lùng thích cưng chiều một nhóc đáng yêu đó.
Trong đầu hai người thực sự đã nổ ra bảy bảy bốn chín cái kịch bản máu chó rồi.
"Nhưng mà, cô thấy cậu trai đó còn quá trẻ không? Nhìn mặt còn nhỏ nhỏ xinh xinh như búng ra sữa vậy.” Nữ nhân viên nói.
Người đồng nghiệp gật gù đồng ý, nhìn cậu trai ấy không biết đã đủ tuổi hay chưa. Người nữ nhân viên run run, cô đang rất kích động với suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu mình.
"Chủ tịch không mảnh tình vắt vai đến tận năm ba mốt tuổi là vì người ta chưa lớn.” Người đồng nghiệp và nữ nhân viên đồng thời nói.
Hai người quắn quéo cố nhịn cơn kích động, mà ở phía xa xa, Lý Dương Phong vui vẻ cầm hộp cơm và tay hôn phu nhỏ của hắn bước vào thang máy.
Nguyễn Minh mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân, không dám ngó ngàng xung quanh, mọi người ai cũng chú ý đến cậu, cậu đang suy nghĩ cách biến bản thân thành người vô hình, thì giọng nói Lý Dương Phong kéo cậu về hiện tại, cậu đã vào trong thang máy rồi.
"Tay hết đau chưa?” Lý Dương Phong mở lời nói.
Nguyễn Minh lí nhí trả lời "Dạ hết, hết đau rồi.”
Dù sao nó chỉ hơi rát do ma sát nhiều, muốn đau mãi cũng chẳng được. Lý Dương Phong gật đầu, ánh mắt có chút tiếc nuối.
“Tay em lành rồi sao, vậy tôi không thể đút em ăn được rồi.”
Nguyễn Minh đỏ mặt, cậu không nghĩ còn có cách này, hình như cậu vẫn còn đau chút chút. Lý Dương Phong nhìn cần cổ trắng nõn đang dần đỏ lên của cậu, răng hắn có chút ngứa, thịt chỗ đó có vẻ rất mềm, nếu hắn cắn nhẹ, rồi truyền tin tức tố của mình vào đó…
Không, Nguyễn Minh là Beta, làm vậy chỉ giải tỏa ham muốn tức thời cho hắn, nhưng có thể làm Nguyễn Minh bị sốc phản vệ, Beta căn bản không thể tiếp nhận được tin tức tố rồi.
Lý Dương Phong hắn không muốn Nguyễn Minh bị thương.
Ở một góc thang máy, thư ký Trần Như cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình xuống thấp nhất có thể. Cô là thư ký bên cạnh Lý Dương Phong từ lâu, nên cũng biết hắn biến thái như thế nào khi bóc lột nhân viên, giờ nhìn ánh mắt âu yếm của hắn với cậu nhóc bên cạnh làm cô có chút bất ngờ.
Thực ra cô đã thấy ảnh của Nguyễn Minh, không ngờ ngoài đời cậu còn đẹp hơn trong ảnh, cái làn da mịn màng đó, cái khuôn mặt nhỏ nhắn đó, đôi mắt đó, đôi chân thon gọn đó,... tất cả cái đẹp mà cô mong ước cô sẽ có đều xuất hiện trên người cậụ Thật sự ghen tị quá đi mất
Mà sếp của tôi ơi, ngài cụp cái pha xuống, ánh mắt của ngài như muốn ăn tươi nuốt sống người ta lộ hết ra rồi kìa.
nan
Đoán xem tại sao thư ký Như lại từng thấy ảnh của bé Minh nhà toii rồi nè