⬅ Trước Tiếp ➡

ngoài trông trẻ hơn bà, tướng mạo thông tú nho nhã, thường xuyên mỉm cười, đối xử với người khác rất hòa nhã.
Theo quan điểm của Phương Chu, khuyết điểm duy nhất của người đàn ông này là ông không nói được.
Nhưng so với người bố vô tình của cậu, chút khuyết điểm này không đáng kể Cậu chỉ cần ông có thể khiến cho mẹ cậu hạnh phúc là được, những thứ khác đều không quan trọng.
"Mau ăn đi, mau ăn đi, còn không ăn sẽ chảy mất." Thấy con trai đang suy nghĩ miên man, Chu Tuyết Lai không khỏi vỗ vai cậu nhắc nhở.
Kết quả là Lam Duyệt Chân ở bên kia vứt bình sữa sang một bên, nghiêng người qua và cắn một miếng vào đỉnh cây kem trong tay Phương Chụ Bởi vì kem quá lạnh, cô bé rùng mình một cái, hai tay ôm chặt lấy đầu, khuôn mặt mũm mĩm nhăn lại.
"Á Lam Duyệt Chân Cái con mèo tham ăn này Có phải bị buốt đầu rồi không?
Mau há miệng ra, để mẹ xem nào, mau há miệng.." Mặc dù bị buốt đầu nhưng Lam Duyệt Chân vẫn cố gắng ăn hết miếng kem trong miệng, không chịu để mẹ cạy miệng ra, đúng là bướng bỉnh đến mức người ta không biết phải nói gì.
Phương Chu giơ cây kem đã bị cắn một miếng lớn lên, nhìn hai người lớn vây quanh em gái mình, dở khóc dở cười.
"Trong tủ lạnh vẫn còn kem đó, Phương Chu, con đi lấy cái mới đi.
Thật là, cái con bé mập này, sao có thể ăn vụng kem của anh trai chứ?" Chu Tuyết Lai hơi xấu hổ, sau khi nói với con trai xong thì quay lại véo cái má mũm mĩm của con gái mình "Cái con nhóc thối này, không sợ bị đau bụng à, mau xin lỗi anh trai đi." Lam Duyệt Chân bị mẹ véo mặt, không thể không đối mặt với anh trai, cô bé không hề chột dạ, vẫn cười ngọt ngào như cũ, ngọt ngào gọi "Anh ơi", sau đó chui vào trong lòng cậụ "Không sao đâu ạ." Phương Chu xoa mái tóc mềm mại của em gái, không nhịn được xin tha thay cho cô bé "Em ấy còn nhỏ mà." "Ba tuổi rồi, không còn nhỏ nữa." Chu Tuyết Lai cầm lấy cây kem bị cắn một miếng trong tay Phương Chu, sau đó đưa cho cậu một cây kem khác "Đưa con bé cho bố con bé ôm đi, nếu không con ăn không nổi đâụ" Lam Ong bước tới và ôm lấy Lam Duyệt Chân đang quơ tay quơ chân lung tung đi.
Cô bé bám lấy bả vai của bố, hết nhìn mẹ rồi đến nhìn anh trai, cuối cùng chu mỏ, đón lấy bình sữa mà bố đưa cho một lần nữa, ngoan ngoãn mút sữa.
Ngày hôm đó, Phương Chu ăn tối ở nhà họ Lam.
Buổi tối, trước khi lên tàu cao tốc trở về Minh Thành, anh cúi đầu hôn lên gò má mềm mại của em gái, cười nói "Đợi em lớn, anh sẽ mua kem cho em ăn." Chợ đêm ở Minh Thành lúc nào cũng náo nhiệt như vậy, người đến người đi tấp nập, ánh đèn neon rực rỡ rực sáng đến tận bình minh.
Một chiếc taxi dừng ở ven đường, xe còn chưa kịp dừng lại thì đã có một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng lảo đảo bước xuống xe, không thèm chỉnh lại chiếc kính gọng vàng siêu vẹo trên mặt mình, sải bước về phía phía bệnh viện có biển đèn hình Chữ Thập Đỏ.
Hai người đàn ông và một người phụ nữ cùng đi với anh sau khi trả tiền xe xong thì vội vàng bám sát theo anh.
Cuộc rượt đuổi này đã thu hút rất nhiều người qua đường trong khu chợ đêm sôi nổi và đông đúc, một ông lão đang vác


⬅ Trước Tiếp ➡