Chương 17
ơn cô giáo, cô vất vả rồi." Phương Chu đặt điện thoại xuống, nhìn những que đậu đỗ trước mặt, đáy lóng tràn ngập một nỗi phiền muộn khó nói.
Trạng thái bị tình thế kéo đi về phía trước thật sự làm cho anh không thể thoải mái.
Dù vậy, một ngày ba bữa vẫn phải ăn đúng giờ.
Lấy ra món cuối cùng từ nồi xào, Phương Chu gọi về phía phòng của em gái "Duyệt Chân, dậy ăn cơm đi." Anh không sợ cô ngủ nướng, đứa trẻ này từ trước đến nay ăn uống rất tốt, đến giờ ăn chắc chắn sẽ có mặt ở bàn ăn đúng giờ, không khiến anh phải lo lắng cô bỏ bữa bao giờ.
Quả nhiên không qua bao lâu, Lam Duyệt Chân thật sự đi ra khỏi phòng với đầu tóc rối tung.
Sắc mặt cô phiếm hồng, còn có một vết hằn bằng ngón cái bên má, là hình con mắt nhựa của con cá sấu, bộ đồ ngủ bằng bông màu be trên người cô cũng nhăn nheo hơn.
"Uống ít nước trước đi." Phương Chu đang dọn đồ ăn ra bàn, không quên dặn dò.
Lam Duyệt Chân đi tới nhận hai cốc nước, Phương Chu đã múc bát cháo trắng bằng bát sứ lớn dành riêng cho cô, rồi lại thêm vài thìa thịt băm xào đậu đỗ vào trong bát.
"Tay còn đau không?" Lam Duyệt Chân quơ móng vuốt nhỏ của mình, cầm thìa bắt đầu ăn.
Thấy tinh thần cô không tệ, khẩu vị cũng tốt không khác gì ngày thường, Phương Chu cũng thoáng yên lòng.
Vụ tai nạn này cũng không mang tới ảnh hưởng gì cho cô, đây là việc quá tốt.
Đến bây giờ Phương Chu cũng không dám hỏi cô chi tiết sự việc xảy ra khi đó, luôn lo lắng sẽ làm cho cô nhớ lại cảnh tượng đáng sợ nhưng nhìn bây giờ, có vẻ như hỏi một chút dường như cũng không phải không được nhỉ?
Đến khi ăn trưa xong, Phương Chu bảo cô thu dọn bát đĩa đặt vào máy rửa bát, còn bản thân thì lấy một quả lựu từ trong tủ lạnh ra, ngồi bóc vỏ lựu trước bàn ăn.
Mới vừa ăn xong, không thích hợp nói về chủ đề nặng nề như vậy.
"Anh ơi, đưa máy tính bảng cho em." Lam Duyệt Chân kéo tay áo của anh.
Trong nháy mắt, thần kinh của Phương Chu trở nên căng thẳng "Muốn máy tính bảng làm gì?" "Mua giày." Phương Chu lấy điện thoại của mình ra đưa cho cô.
Máy tính bảng đã bị vi rút, còn phải nghĩ cách xử lý sạch sẽ.
Phương Chu trang bị cho cô là đồng hồ thông minh có thể gọi video, có định vị và chức năng thanh toán di động, tài khoản thanh toán bên trong thường giữ số dư ở mức khoảng hai trăm tệ, để cô thỉnh thoảng có thể đi dạo, ăn quà vặt, mua trà sữa, v.v..với bạn bè và sau khi tan học.
Còn về quần áo giày dép, đồ dùng văn phòng phẩm, còn cả nhu yếu phẩm hàng ngày Phương Chu thường sẽ mua cho cô bằng tài khoản thanh toán của mình.
Nghĩ đến chiếc giày của cô bị đánh rơi ở hiện trường tai nạn, có lẽ lúc này đã bị coi thành vật chứng rồi nhỉ.
Lam Duyệt Chân cầm điện thoại của anh, bấm mở ứng dụng mua sắm, nhập tên hàng hóa, sau đó nhanh chóng vuốt màn hình để lựa chọn.
Phương Chu tranh thủ nhìn một cái.
Trường cấp ba Ánh Sao là trường trung học trọng điểm, có quy định nghiêm khắc về cách ăn mặc của học sinh.
Khi chào cờ đầu tuần, học sinh nữ phải mặc đồng phục váy hai dây với áo sơ mi trắng và giày da đen, học sinh nam thì mặc vest ba mảnh và giày da.
Còn thứ ba đến thứ năm, tất cả học