Chương 13
một lần nữa đánh xuống thật mạnh.
Lúc trước dù có hướng dẫn, dạy dỗ cỡ nào, đứa nhóc này vẫn không học được cách tuân thủ quy định.
So với cụm từ "không học được" thì có lẽ nói là "không để vào mắt" sẽ thích hợp hơn.
Và nguyên nhân bên trong cũng có một nửa là do anh sai.
Thân là người giám hộ, anh đã không hoàn thành tốt trách nhiệm nuôi dạy của mình nhưng nguyên nhân căn bản nhất vẫn là cô bẩm sinh đã không hiểu cũng như cho rằng bản thân không cần thiết phải tuân theo những quy tắc của xã hội loài người, và đến tận bây giờ Phương Chu cuối cùng mới hiểu ra điều này.
Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
"Em có biết mình đã làm sai chuyện gì không?" Lam Duyệt Chân cảm nhận được sự đau đớn liên tục truyền tới từ lòng bàn tay sưng đỏ đang giơ ra trước mặt của mình, cô đã không đếm nổi bản thân đã bị đánh mấy lần nữa rồi.
Chỉ là đau thì đau thật đấy nhưng vẫn chưa đến mức chịu không nổi.
So với cảm giác đau đớn nơi bàn tay thì thái độ chẳng chút nể nang của anh trai mới là thứ khiến cô cảm thấy khó chịu nhất.
"Em biết, em không dám nữa đâu ạ.." Cô ra sức gật đầu thật mạnh, bờ vai gầy gò co rúm lại, nước mắt rơi lã chã, ướt đẫm một mảng vải trước ngực.
Phương Chu lại thất vọng nhìn cô, cô vẫn chưa hiểu, sở dĩ thông minh biết nhận sai như vầy là vì muốn anh mau chóng bỏ qua chuyện này mà thôi, chứ thật ra cô vẫn chưa hiểu được tính nghiêm trọng của sự việc lần này.
Trong một thoáng, anh bỗng thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết.
"Em..
mai mốt em sẽ không bao giờ..
nằm lên người anh nữa..
em không dám nữa đâụ." Lam Duyệt Chân thút thít nói hết câu rồi vội vàng lấy tay áo lau qua loa nước mắt trên mặt, sau đó một lần nữa giơ lòng bàn tay ra "Anh đánh em đi, em biết lỗi rồi, em không dám nữa.." Bầu trời ngoài cửa sổ sáng dần, Phương Chu nhìn chằm chằm đứa nhỏ trước mặt hồi lâu, sau đó tức giận lùi bước về sau, đồng thời, một cảm giác bất lực, nản lòng không thể diễn tả bằng lời chợt xộc lên trong lòng anh.
Giữa anh em với nhau lại gây ra sai lầm lớn tới vậy, dù nguyên nhân chính là do đứa nhỏ này không biết chừng mực nhưng cũng không thể phủ nhận lỗi lầm của anh trong chuyện này được.
Huống hồ chi, đêm qua không phải anh không có tí cảm giác gì.
Khi đó tuy ý thức của anh còn rất mơ hồ, chỉ cho rằng bản thân đang nằm mơ.
Trong mơ không có thứ gọi là lý trí, nên tất nhiên cũng sẽ không chịu sự ước thúc của đạo đức, luân lý.
So với em gái thì anh mới đúng là người nên bị trừng phạt.
Sự im lặng trong một thời gian dài của Phương Chu khiến Lam Duyệt Chân cảm thấy hoảng sợ tột độ.
Cô không dám khóc thành tiếng nữa mà mím chặt môi, khẽ thút thít mấy tiếng thật nhỏ, nước mắt không ngừng lăn dài trên má.
Sau khi Phương Chu hoàn hồn thì thấy cô đang mở to hai mắt nhìn mình, hệt như bị dọa quá mức.
"Đi đánh răng rửa mặt, sau đó hâm lại đồ còn dư tối qua làm bữa sáng." Phương Chu chỉ tay vào tủ lạnh, nói với cô.
"Dạ " Lam Duyệt Chân dùng sức gật đầu thật mạnh, sau đó chạy khỏi tầm mắt của anh.
Còn Phương Chu thì về phòng tắm rửa, lúc trở ra, cô đã cúi đầu ngồi trước bàn ăn, dùng tay không bốc một