Theo những người mê sách của cô ấy thì mỗi một cuộc hôn nhân đều có thể nâng nội dung sách của cô ây lên một tầm cao mới, dựng lên một trào lưu mới, vì thế, đối với những cuộc hôn nhân chớp nhoáng của cô ấy, mọi người thấy nhiều cũng không trách. Xem thêm các phần khác của tập truyện tại fanpage Sắc - Cấm Thành hoặc truyensacfull.com.co nhé.
Đặc biệt là mỗi lần ly hôn, cô ấy đều chủ động nhận lỗi sai về mình, do mình quá bận chạy deadlines, viết bản thảo mà xem nhẹ cuộc sống hôn nhân, bỏ lỡ cơ hội bồi đắp tình cảm với chồng.
Cho nên người chồng trước nào của cô ấy cũng đều khen cô ấy không dứt miệng, tuy rằng sau này đều không còn lui tới, gần như là không có cơ hội tiếp xúc, nhưng khi nhắc tới cô ấy trước mặt truyền thông đều luôn mỉm cười khen ngợi, im bặt, không hề nhắc gì đến những lời tiêu cực.
"Nội dung sách mới là gì?" Nghiên Vân cũng là một người phụ nữ cực kì mê sách, vì cai nghiện thuốc lá mà cô chuyển sang đắm chìm trong sách, cũng bởi vậy mới kết bạn được với người phụ nữ.
Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn cô, khóe miệng cong lên, có chút kì lạ. "Cái chết của bạn thân."
Nghiên Vân không hề kinh ngạc vì lời nói của cô ấy, sách mà người phụ nữ viết luôn là về những tia sáng mặt trời ló rạng trong bóng đêm, làm người đọc sau khi cảm thấy lạnh sống lưng thì được ánh rạng đông ấm áp chiếu rọi, tàn nhẫn và dịu dàng, tuyệt vọng và kì tích đều cùng tồn tại trong một tác phẩm, mâu thuẫn rồi lại dung hòa tự nhiên.
Người phụ nữ đi tới trước mặt Nghiên Vân, ngón tay thon dài ấn lên cần cổ nhỏ nhắn, mềm mại, xinh đẹp của cô, từ từ rời xuống, cho đến khi chạm tới áo lông báo sát ngực cô, chọc chọc vào cái vào ngực trái cô, ngón tay còn có chút móng, khi chọc vào bộ ngực mềm mại thì để lại một dấu vết.
"Tớ đã mua lại nhà xuất bản Lục Tinh, định sáp nhập với Sơ Hiểu của tớ, muốn tăng thêm bộ phận bản quyền điện ảnh và truyền hình. Sau khi sáp nhập xong, quy mô công ty của tớ sẽ lớn hơn nữa. Cậu biết giá trị con người tớ là bao nhiêu không?" Người phụ nữ đắc ý mà nhướng mày.
"300 triệu đó, một người phụ nữ như tớ lại có sản nghiệp văn hóa lớn như vậy, có lợi hại không?"
Mặt Nghiên Vân đầy ý cười. "Lợi hại." Cô thật sự đang nói lời thật lòng, với thân phận một tác giả mà có thể có được nhiều tài sản như vậy, thật đúng là rất lợi hại.
Người phụ nữ đưa mặt tới sát gần cô. "Nhưng mà cậu lại không muốn ở lại bên cạnh để giúp tớ."
Nghiên Vân thu lại nụ cười. "Chúng ta đã nói rồi mà." Nhắc tới chuyện này, cô lại muốn hút thuốc.
"Thôi, tớ không ép cậu." Người phụ nữ véo mặt cô, quan hệ của hai người có vẻ rất thân mật.
Nghiên Vân được người phụ nữ mời đến nhà ăn bữa tối, ở đó còn có cả chồng sắp cưới của cô ấy - Dung Thần.
Khi cô ấy đang chuẩn bị bữa tối thì Nghiên Vân ra bên ngoài vườn hoa hút thuốc, áo lông thấp cổ hơi co dãn, cùng váy bó sát mông đã khắc họa rõ nét đường cong cơ thể cô, mỗi một bước đi của cô đều tản ra sự quyến rũ khó tả.
Cô không biết Dung Thần đang đi theo sau mình, hoặc là cô đã biết nhưng không thèm để ý.