Hứa Thần vừa tắm xong, cậu vừa lau mái tóc ẩm ướt vừa về phòng.
Trong phòng cậu chỉ bật mỗi ngọn đèn bàn, không biết từ lúc nào đã có sẵn một cốc sữa nóng đặt trên bàn sách.
Hứa Thần tiện tay khoác khăn mặt lên cổ, cầm lấy chiếc cốc thủy tinh rồi nhấp một ngụm, đôi mắt vô thức nhìn về phía cửa sổ.
Phòng của cậu đối diện với tầng hai của nhà hàng xóm, bình thường lúc nào cũng kéo rèm kín mít, nhưng hôm nay lại hơi hé mở.
Đúng lúc này, một cô gái tóc ngắn đột nhiên xoay người đứng dậy, xuất hiện trước cửa sổ.
Cậu chăm chú nhìn rồi mới phát hiện, hóa ra là Tô Niệm.
Cô mặc một bộ đồ ở nhà rộng thùng thình, bớt đi vẻ mạnh mẽ, nhiều thêm vài phần ôn hòa mềm mại, hình ảnh lúc này và hình ảnh thiếu nữ bất lương đánh lộn hút thuốc ban chiều đúng là tưởng chừng như hai người khác nhaụ
Hứa Thần có chút thẫn thờ, cô gái đối diện vừa uể oải duỗi thắt lưng ngáp một cái, sau đó dịch chiếc ghế tới trước cửa tủ quần áo.
Cô đứng trên ghế, lục tìm trong cái hộp để trên nóc tủ.
Tô Niệm vốn đã cao, bộ váy ngủ rộng thùng thình chỉ dài tới bắp đùi, tư thế giơ tay lên cao này khiến vạt váy theo đó nhích dần lên từng tí một, lộ ra phần da đùi trắng ngần trên đôi chân mảnh khảnh.
Hứa Thần suýt nữa thì sặc sữa.
Có vẻ như Tô Niệm không hề hay biết gì, cô vẫn chuyên tâm tìm đồ.
Hứa Thần thầm mặc niệm, không được nhìn, không được nhìn, kết quả cậu chàng lại nhìn thêm tận mấy lần, nhìn tới nỗi da mặt nóng bừng, phải đi ra kéo rèm lại.
Hai ngày tiếp theo đó, sự xuất hiện của cậu bạn cùng bàn cũng chẳng khiến cuộc sống của Tô Niệm có thay đổi gì lớn.
Khi ở trường, cô vẫn ngủ, vẫn cúp cua trốn học như thường, về cơ bản, cô không hề giao tiếp gì với cậu bạn cùng bàn kiêm hàng xóm mới.
Cuộc sống thoải mái quá đâm ra lại thành tẻ nhạt, Điền Minh giáo viên chủ nhiệm lớp, dường như càng ngày càng thích tìm cô tâm tình nói chuyện phiếm và lảm nhảm. Tô Niệm đúng kiểu nghe theo nguyên tắc vào tai trái ra tai phải, tiếp tục những chuỗi ngày cẩu thả của cô.
Thấm thoắt đã tới cuộc thi vào thứ bảy.
Sáng sớm, dưới sự giám sát của mẹ, Tô Niệm ngồi yên ổn trong xe riêng của nhà, miễn cưỡng tới trường học. Vừa xuống xe cô đã trông thấy có một cô gái đứng ở cổng trường, kích động vẫy tay với mình.
"Chị An, chị An " Mạc Xảo Xảo xuyên qua đám người, hoạt bát chạy tới bên cạnh cô.
"Chị tới thật rồi?"
Tô Niệm liếc mắt, "Còn không phải là chuyện tốt mày làm chắc?"
"Hi hi" Mạc Xảo Xảo lè lưỡi cười, nhét một tờ giấy nhỏ vào trong tay Tô Niệm, "Đây là thông tin địa điểm thi, chị An đừng đi nhầm phòng nhé "
"Nhiều chuyện " Tô Niệm lườm cô nàng, nhưng vẫn nhét tờ giấy trong tay vào túi.
"Chị có mang bút và thẻ học sinh theo chưa?"
"Rồi."
Tô Niệm khẽ đáp, cắm đầu đi vào trường.
Tới ngã ba, Mạc Xảo Xảo cười vẫy tay chào cô, rồi đi về phía phòng thi của mình.
Tô Niệm đứng tại chỗ nhìn theo hướng Mạc Xảo Xảo rời đi, rồi cô móc tờ giấy trong túi nhìn thoáng qua.
Nét chữ trên tờ giấy khá đẹp lại còn mang theo vài phần hoạt bát, ngoài thông tin địa điểm thi, Mạc Xảo Xảo còn ghi thêm một câu
Chị An Fighting ^ ^