⬅ Trước Tiếp ➡
Kinh Hạ đeo vòng cổ lên, xoay người nắm lấy cổ tay Ôn Vãn Vãn, trực tiếp kéo cô ta đi vào phòng ngủ.
Ôn Vãn Vãn một đường kêu gào, không thể giãy giụa được mà bị Kinh Hạ ấn trên sô pha, cô ta muốn dùng điệu bộ đại tiểu thư của mình để phản kháng, lại bị ánh mắt lạnh lẽo của Kinh Hạ làm cho kinh sợ, uể oải ngồi trên sô pha.
Kinh Hạ ra bên ngoài lấy thuốc sau đó đi vào bôi thuốc cho cô ta.
"Này," Ôn Vãn Vãn vẫn còn cố gắng bắt chuyện với cô: "Ôn Dịch Hành cho cô bao nhiêu tiền, tôi cho cô gấp đôi, cô giết anh ta giúp tôi đi."
"Ôn tiểu thư," giọng điệu của Kinh Hạ rất lãnh đạm: "Lời nói đùa giỡn như vậy không thể tùy tiện nói ra được đâu."
"Ai bảo là tôi đang nói đùa?" Thái độ của Ôn Vãn Vãn vẫn bất cần đời như cũ, cô ta say chuếnh choáng dựa vào trên sô pha, lẩm bẩm nói: "Không phải người ta nói giết người phải đền mạng sao? Anh ta đã làm hết mọi chuyện xấu xa như vậy, vì sao lại không cần phải đền mạng chứ?"
Kinh Hạ không muốn trả lời, chỉ có thể cúi đầu bôi thuốc.
Trong phòng trở nên yên tĩnh, chỉ có âm thanh cọ xát của băng gạc, có vẻ ấm áp lạ thường.
Dưới tác dụng của cồn, Ôn Vãn Vãn rốt cuộc cũng an phận hơn một chút, cánh tay rũ xuống, chạm phải cái tủ thấp bên cạnh ghế sô pha, làm một cái hộp đựng đồ bên trên đổ xuống.
Đồ vật bên trong rơi đầy trên mặt đất.
Hai lọ đựng thuốc bên trong túi giấy lăn ra ngoài, Kinh Hạ nhận ra đây là "thuốc ngủ" mà tối hôm nay Ôn Vãn Vãn nhờ cô đi lấy hộ.
Clomiphene - một loại thuốc kích thích rụng trứng.
Hai người đồng thời sửng sốt, Ôn Vãn Vãn muốn nhào tới để cướp lấy đồ vật trên mặt đất, nhưng chưa kịp đụng tới đã bị Kinh Hạ ấn lại trên mặt đất.
"Đây là cái gì?" Cô hỏi, giọng điệu lạnh lẽo đến đáng sợ.
Nhìn thấy chuyện này đã không thể giấu được nữa, Ôn Vãn Vãn dứt khoát bất chấp tất cả, nằm trên mặt đất cười lạnh nói: "Không phải bên trên đã viết rồi sao? Cô không biết chữ à?"
"Tôi đang hỏi, ngài lấy mấy thứ này để làm gì?"
Ôn Vãn Vãn càng cười vui vẻ hơn: "Cô đoán thử xem? Dù sao cũng không phải là để dưỡng da làm đẹp đúng không?"
Kinh Hạ nghẹn lời, cô thật sự muốn bóp chết người phụ nữ này ngay lập tức.
Về sự tích phản nghịch của Ôn Vãn Vãn, ngay ngày đầu tiên làm bảo vệ của cô ta, Kinh Hạ đã được người khác tỉ mỉ kể lại cho.
Cũng không biết là thật sự gặp được chân ái, hay chỉ là muốn làm cho Ôn Dịch Hành cảm thấy khó chịu, Ôn Vãn Vãn vừa đến New York mấy ngày đã nhanh chóng cặp kè với một trợ thủ đắc lực nhất của anh ta.
Người đàn ông kia đã đi theo Ôn Dịch Hành rất nhiều năm, hiện giờ là trưởng bộ phận tài chính thị trường ở một công ty chi nhánh của tập đoàn Wings tại New York, theo lý mà nói thì không nên hồ đồ mờ mắt mà làm chuyện khác người với Ôn Vãn Vãn như vậy.
Đáng tiếc, mùi hương ôn nhu là mồ chôn anh hùng, đàn ông không thể quản được đũng quần của mình chỗ nào cũng có.
Hiện tại chuyện hợp tác giữa hai nhà đã bàn bạc xong, chỉ cần mọi việc không đi quá xa thì trước lợi ích khổng lồ, mấy tai tiếng yêu đương gì đó cũng không đáng nhắc tới.

⬅ Trước Tiếp ➡