⬅ Trước Tiếp ➡

Liên Hân tiến vào toà nhà HD giữa đêm khuya u tĩnh.
Cô chưa bao giờ dám tắm rửa ở khu nhà trọ, chỗ đó dù sao cũng là phòng ốc phong bế. Liên Hân sợ ở dưới tác động của nước ấm, mùi hương kia có thể khuếch tán đến người trong nhà, dẫn tới những chuyện không hay.
Hơn nữa, ở trụ sở của HD, mỗi tầng đều có trang bị phòng nghỉ cùng phòng tắm công cộng cho nhân viên trực ca đêm, vì vậy Liên Hân luôn tranh thủ lúc vắng người để đến nơi đó tắm rửa.
Nhưng hôm nay, hệ thống nước nóng từ lầu hai đến lầu bảy đều bị hỏng.
Liên Hân đứng trước bảng thông báo do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định đi lên lầu tám.
Lầu chín, lầu mười là khu vực dành cho tổng tài cùng nhân viên cấp cao, không có thẻ chuyên dụng là không thể lên được. Lầu tám tuy rằng cũng là dành cho quản lý, nhưng ít nhất, thẻ làm công của Liên Hân vẫn có thể dùng.
Hiện tại đã gần bốn giờ sáng, hơn nữa lại là cuối tuần, thời điểm Liên Hân tiến vào, cả toà nhà đều yên vắng không người. Có điều cô vẫn cẩn thận mà kiểm tra từng gian phòng ở lầu tám.
Sau khi xác nhận là không có ai, cô mới yên tâm tiến vào phòng tắm.
Khu vệ sinh của lầu tám cùng lầu hai bất đồng, ở đây không dùng nhà vệ sinh công cộng để tắm. Nhân viên tầng này có hẳn một gian tắm rửa chuyên dụng, trang bị đầy đủ vòi sen cùng xà phòng, khăn,...
Vật dụng có sẵn ở đây hầu hết đều đắt đỏ hơn so với mớ đồ tự cô mang theo.
Liên Hân có chút chột dạ cùng khẩn trương, nhưng rất nhanh sau đó, nước ấm vừa mở, máy sưởi bốc hơi, tắm gội thoải mái liền đuổi hết đi lo lắng ban đầu của cô.
Lầu mười.
Văn phòng chủ tịch tắt đèn.
Một nam nhân cao lớn khoác trên mình bộ âu phục định chế từ trong bước ra, duỗi tay xoa xoa ấn đường, đầu ngón tay còn treo lủng lẳng một chiếc USB.
Hắn mở di động, nhìn thoáng qua, do dự vài giây sau đó xoay người đi xuống lầu tám.
Thời gian này gọi điện cho giám đốc phòng tiêu thụ có chút không thích hợp, chính hắn đi xuống dưới tra tư liệu vẫn hơn. Trong di động vẫn còn lưu lại mật mã do giám đốc phòng tiêu thụ gửi cho hắn.
Lục soát dữ liệu xong, hắn tháo USB, đóng cửa lại, đem USB cất vào túi quần rồi đi về phía thang máy.
Nhưng thình lình, hắn liền dừng lại bước chân.
Nam nhân nghe được một loại hương thơm kỳ dị đang dần dần nồng đậm.
Giày da chuyển hướng, hắn đi thẳng tới khu nghỉ ngơi phía cuối tầng lầụ
Giữa hơi nước mờ mịt, Liên Hân đang thả lỏng cả người mà xoa nắn chính mình.
Dòng nước ấm áp bất tận dội rửa lên da thịt trắng nõn của cô, giống như vô số bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể.
Liên Hân ngửa cổ, tùy ý để cho nước ấm từ đỉnh đầu chảy xuống người. Đôi tay cô cẩn thận mà xoa tẩy bầu ngực ngạo nghễ, đầu lưỡi vươn ra, liếm liếm môi dưới.
Từ khi bị hệ thống nước hoa ký túc, sau đó mở ra vô số hình thức khó thể diễn tả, thân thể của Liên Hân ngày càng trở nên mẫn cảm.
Giống như một cái động không đáy, cho dù không phải là lúc chịu trừng phạt, cô cũng thực dễ dàng ngứa ngáy động tình.
Liên Hân nhịn không được mà vươn ngón tay, lặng lẽ dò xuống hoa đế, bắt đầu nhẹ nhàng rên rỉ phóng túng lên.
Trong lúc cô đang an ủi địa phương hư không khó nhịn của mình, Liên Hân không hề hay biết bởi vì hơi nước bốc lên trơn trượt, tấm màn mỏng ngăn giữa mỗi ô vòi sen đã chậm rãi trượt xuống dưới...
Nam nhân giày da ngừng ở trước cửa phòng tắm.


⬅ Trước Tiếp ➡