Hào Môn Truy Thê
Chương 12
⬅ Trước Tiếp ➡
Còn nói không phải cố ý hạ thuốc anh, mơ tưởng muốn trèo lên giường anh, nói vài câu đã không thể nhịn nổi, bắt đầu nịnh nọt rồi.
Làm cho đến khi chịu thừa nhận
"…" Bạch Tiểu Thi vẫn quỳ trên sàn nhà như cũ, nhu nhược đáng thương nhìn người đàn ông đã khinh thường cô.
Vì sợ hãi nên tim cô như thắt chặt lại.
Tuy rằng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Âu Dương Thịnh, nhưng truyền thuyết đã miêu tả anh thành một tên ác quỷ giết người không chớp mắt.
Anh giết người còn dễ dàng hơn so với việc bóp chết một con kiến.
Cô có thể chết, nhưng cô lại không thể chết được.
Nếu cô chết thì bà ngoại phải làm sao bây giờ?
Con trai của cô phải làm sao bây giờ?
Âu Dương Thịnh đột nhiên bế Bạch Tiểu Thi lên, sải bước về phía hành lang bên cạnh.
"A… Anh làm gì vậy? Mau thả tôi xuống…" Bạch Tiểu Thi hoảng sợ thét chói tai.
Một lần cũng là làm, hai lần cũng là làm.
Nếu thân thể anh đã bị người phụ nữ này vấy bẩn, vậy thì anh đành làm chết cô mới thôi, xem cô có còn mạnh miệng chối việc bỏ thuốc cho anh hay không.
Không đầy nửa giờ sau, Bạch Tiểu Thi lại bị chính người đàn ông đó ném lên giường.
Sự khác biệt là căn phòng này sạch sẽ ngăn nắp, không hề có dấu vết của một cuộc chiến ác liệt nào cả.
"Người phụ nữ có thể thành công bò lên trên giường Âu Dương Thịnh tôi cũng coi như có bản lĩnh đấy, cô có vẻ rất muốn làm người của tôi nhỉ?"
Âu Dương Thịnh nói, tay phải cởi bỏ từng nút từng nút áo sơ mi.
Thấy người trước mắt có vẻ muốn trốn, anh đột nhiên nắm lấy chân cô kéo về trước mặt.
Hương thơm nữ tính độc đáo của cô thoang thoảng trước mũi anh khiến ngọn lửa trong cơ thể anh bùng lên, anh chỉ muốn được giải toả ngay lập tức.
⬅ Trước Tiếp ➡