⬅ Trước Tiếp ➡

sau khi được cởi ra đã nằm yên sâu trong giỏ giặt đồ.
Hơi ấm bốc lên đôi mắt ướt, lúc mọi thứ thực sự đã trở về với cát bụi Tô Đồng lại không thể kìm được mà khóc lên lần nữa, nước mắt hòa cùng dòng nước nóng bị cống thoát nước tàn nhẫn nuốt trôi.
Rõ ràng là giữa tháng Bảy mẹ còn đưa cô đi Ý, nói là để ăn mừng cô cuối cùng cũng đã thoát khỏi mười hai năm hệ giáo dục dựa trên thi cử.
"Hoặc là du lịch, hoặc là đi học, cơ thể và linh hồn phải đi trên cùng một con đường 1 , nếu con đã học xong rồi, vậy thì chúng ta đi du lịch thôi." Phơi nắng dưới nhà thờ Thiên Chúa học thuộc lời thoại của Roma Holiday, được mấy cậu thanh niên người Ý bắt chuyện ở La Terrazza, tới đảo Burano đếm xem rốt cuộc nhà ở đấy có bao nhiêu màu, ở bên kênh Naviglio Grande chọn được một chiếc trâm cài ngực cổ.
Rõ ràng là tối ngày Ba mươi mốt hai người vẫn còn ngồi ăn cơm cùng nhau, vì hôm đó cô nhận được thông báo nhập học của trường đại học S.
Vậy mà vài tiếng sau, cô lại nhìn thấy mẹ mình nằm trong nhà xác.
Vì tránh người đi đường vượt đèn đỏ..
cột điện..
đã mất trên đường đưa tới bệnh viện.." Lời của cảnh sát không ngừng vang lên trong tai cô.
Tô Đồng bấm số gọi cho Tô Dương ở châu Phi nhưng không liên lạc được, không bao giờ liên lạc được.
Từ sau khi bố mẹ ly hôn, cô không còn liên lạc với người lớn tuổi nhà họ Tô, kể cả ông bà nội của cô nữa.
Cô biết ông bà nội vẫn luôn không thích mẹ con cô, vả lại hai người họ sống ở Mỹ cô cũng không thể liên lạc được.
Đến cả tiếng thở dài của Tô Đồng cũng run run, người bố ruột không còn để ý đến cô lại muốn biến mất đến khi nào?
Chẳng mấy chốc công ty tang lễ tra được trên Baidu đã ủy thác toàn bộ việc giải quyết hậu sự.
Tô Đồng tắt vòi hoa sen, theo thói quen cô lau sạch nước đọng trên mặt gương và gạch men.
Cô kéo lấy khăn tắm cẩn thận lau khô nước trên người, thân hình đầy đặn thướt tha của cô hiện ra trong hơi nước bốc lên một màu hồng nhạt.
Cô đưa tay lên lau hơi nước trắng xóa trên mặt gương, nhìn khóe mắt chóp mũi của bản thân đỏ cả lên.
"Tô Đồng cố lên " Cô tự động viên bản thân.
Mặc xong bộ váy ngủ vải lụa tay phồng màu trắng ngọc trai, cô xách giỏ giặt đồ đi tới sân thượng phân loại quần áo cho vào các túi giặt tương ứng rồi bỏ vào máy giặt.
Cô giặt đồ lót bằng tay, hoa nhài nở rộ trong tay cô, hương thơm thoang thoảng bay vào màn đêm đen tối.
Một mình trong căn nhà đặc biệt cô đơn nhưng Tô Đồng đã sớm quen với sự cô đơn này, lúc mẹ còn sống không phải ngày nào cũng ở nhà, học cấp ba cô ở nội trú trong trường chỉ cuối tuần mới về nhà một chuyến, có khi xui xẻo gặp phải lúc Diệp Tuyên đi ra nước ngoài, phải có tầm một hai tuần cô không thể gặp bà ấy.
Điện thoại kết nối với loa bluetooth trên tủ bếp, phát ngẫu nhiên một bài hát cũ trong list nhạc, những giai điệu và giọng ca nữ hoài niệm vang lên, cô nhẹ giọng ngân nga những nốt nhạc hơn cô một con giáp.
"..待ち合わせした场所へと、詾うときめかせて.." Ở nơi chúng ta gặp mặt hẹn hò, lồng ngực đập rộn ràng..
"..Happy birthday, Love for yoụ." 2 Cô đi vào bếp, trong tủ lạnh vẫn còn nửa bát salad làm thừa lúc sáng,


⬅ Trước Tiếp ➡