An Quốc ngồi trong văn phòng chờ điện thoại trên bàn đổ chuông, nghĩ đêm nay có thể lấy thân phận cha thao con gái. An Quốc cao hứng đến có chút bồn chồn, cự vật dưới thân cũng có một xu hướng ngóc đầu dậy.
"Mẹ kiếp...thao thế nào đều không đủ." An Quốc nguyền rủa, "Tối nay nhất định phải thao nát tiểu huyệt của con gái."
An Quốc đang nghĩ làm thế nào để chơi đùa con gái thì bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang, ông vội vàng cầm điện thoại lên, nhìn thấy tên người gọi, hai mắt sáng lên, bình tĩnh trở lại rồi trả lời: "Tiểu Đình."
An Đình vất vả lắm mới thu hết can đảm gọi cho cha, cô không biết có phải vì quá ham muốn với cha hay không mà cảm thấy thanh âm trong điện thoại thật gợi cảm, khiến lỗ tai cô có cảm giác như muốn mang thai, vô thức kẹp chặt hai chân.
"Ưʍ...cha..." An Đình thở ra một hơi, nhẹ nhàng gọi một tiếng.
"Có chuyện gì sao? Tiểu Đình."
Giọng cha nghe có chút giống thúc thúc xa lạ, cô đang nghĩ gì thế này, sao cha có thể là thúc thúc xa lạ đùa bỡn cô được chứ.
An Đình có hơi khẩn trương: "Cha, tối nay cha về được không? Con có chuyện muốn nói với cha."
An Quốc nhướng mày, khóe miệng hiện lên một nụ cười xấu xa: "Tiểu Đình có chuyện gì không thể nói qua điện thoại được sao?"
“Con...” An Đình cắn môi, không biết phải nói gì, nhưng may là An Quốc không làm con gái khó xử, ông nói sẽ về nhà lúc chín giờ tối nay.
Nhà họ An.
Đã gần chín giờ, An Đình mặc một chiếc váy ngủ trễ vai gợi cảm, tóc hơi rối, trên môi thoa một lớp son dưỡng mỏng hồng hồng, cô đã cho thuốc kí©ɧ ɖụ© mà thúc thúc đưa vào trong cốc nước mà An Quốc thường uống.
Cửa nhà mở ra, An Đình hơi lo lắng khi nghe thấy giọng nói của cha mình đang đi lên cầu thang.
“Cốc cốc cốc...” Tiếng gõ cửa vang lên, tiếp theo là giọng nói của An Quốc truyền tới: “Tiểu Đình, con ngủ chưa?"
An Đình vội vàng đắp chăn lên giả vờ ngủ.
"Ồ ~ cửa không khóa."
An Đình siết chặt chăn, cô cố ý không khóa cửa để An Quốc vào.
“Tiểu Đình?” An Quốc đến gần con gái gọi.
An Đình giả vờ như vừa mới thức dậy, cô dụi mắt: "Cha ~"
An Quốc: "Cha đánh thức con sao."
“Không có.” An Đình lắc đầu, “Cha, cha có khát không, con rót cho cha một cốc nước.” Nói xong, cô không đợi An Quốc nói gì mà chạy vào phòng khách lấy một ly nước rồi lại chạy về phòng.
An Quốc khen ngợi: "Không hổ là con gái ngoan của cha, con thật sự rất hiếu thảo."
An Đình nhìn An Quốc "ừng ực" uống hết cốc nước có thuốc mà không chớp mắt.
“Cha, cha đưa ly nước cho con.” An Đình thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy chiếc cốc trong tay An Quốc rồi cố ý buông ra, chiếc cốc rơi xuống đất, vì trải thảm nên chiếc cốc không bị vỡ.
An Đình giả vờ hoảng sợ cúi người nhặt lên, chiếc váy chỉ che được mông khiến cả người cô lộ ra khi cúi xuống.
An Quốc nhìn cái mông to tròn trước mặt, bên trong chỉ mặc một trước qυầи ɭóŧ hình chữ tê, một sợi vãi mịn màng dán vàotiểu huyể, che giấu tiểu huyệt mê người bên trong.
Không ngờ con gái lại mặc đồ lót tình thú để câu dẫn ông, An Quốc thở gấp và nhanh chóng bước ra sau lưng con gái mình.
An Đình từ từ nhấc chiếc cốc lên, vừa định đứng dậy thì cô cảm thấy có thứ gì đó đập vào mông mình.
“Thật to...” Cô cảm thán trong lòng một câu, cho dù cách một lớp quần nhưng cô cũng có thể cảm nhận rõ ràng kích thước của cha, nếu cự vật khổng lồ này cắm vào trong tiểu huyệt thì kɧoáı ©ảʍ sẽ tới nhường nào.
“Ưʍ...cha...đừng” An Đình mềm nhũn ngã ra sau lưng, côn ŧᏂịŧ của An Quốc cọ vào mông của An Đình khiến cô có loại xúc động muốn cầm nó cắm ngay vào tiểu huyệt của mình.
"Ưʍ...cha...đừng..." An Quốc vươn tay đến bầu vυ" tròn trịa của con gái, dùng ngón tay xoa xoa đầṳ ѵú.
“Cha....đừng...đùng nghịch đầṳ ѵú của con gái...ưʍ...cha...thật thoải mái...." An Quốc nghe được tiếng rêи ɾỉ của con gái thì ngón tay càng thêm hưng phấn dùng sức xoa nắn đầṳ ѵú.
"Ngực của Tiểu Đình to quá, dùng một tay cũng không thể cầm hết, có phải bình thường Tiểu Đình thường tự chơi không..." An Quốc vừa nói vừa đùa nghịch, bầu vυ" của con gái cô có vẻ còn lớn hơn trước, nhưng vẫn mềm mại như vậy.
"Ưʍ...không có...con gái không có....ưʍ...cha...đừng kéo....sẽ hỏng đó....a...."
“Nếu thế thì là do bị người khác chơi.” An Quốc không chịu thua, ép con gái nói ra.
"Cha thật xấu....cứ phải bắt con gái nói ra...ưʍ...thật thoải mái....ưʍ...con...con gái cho bạn trai sờ..."
“Còn ai nữa không...” Tay còn lại của An Quốc kéo ấn qυầи ɭóŧ của con gái, để qυầи ɭóŧ vào giữa hai cánh môi tiểu huyệt, chạm tới thịt mềm bên trong.
"A...cha...đừng...huhu...chạm đến hoa đế....ưʍ...đừng..." Hoa đế mẫn cảm bị qυầи ɭóŧ ma sát khiến hai chân An Đình run lên.
"Còn nói đừng...mông nhích tới nhích lui trên cơ thể cha...miệng không thành thực....nói, còn bị ai chơi đùa...." An Quốc kéo căng qυầи ɭóŧ rồi lại buông ra, cứ lặp lại như vậy khiến âm đế bị chà đạp tới lui.
“Thoải mái quá...hoa đế...sướиɠ....còn có thúc thúc nào đó...ưʍ...con gái không biết ông ta....ông ta và bạn trai đều đã nghịch vυ"....ăn vυ" của con gái....còn để côn ŧᏂịŧ vào giữa hai bầu vυ"....cho con gái ăn...bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt vào trong bụng con gái...." An Đình đỏ mặt, không ngờ cha lại bắt cô nói ra những lời xấu hổ như vậy.