Cố Bắc Thần nhìn một đám người xung quanh và thản nhiên nói: "Có chuyện gì mà long trọng như vậy."
Từ Phượng Chi liếc mắt nhìn sau lưng con trai, không thấy An Noãn Noãn, không hiểu sao bà lại thở phào nhẹ nhõm, bà như thế nào lại không mong đợi nhìn thấy con dâu An Noãn Noãn, nhưng mà người nhà họ Mục tới đây bề ngoài làm ra vẻ là muốn thăm hỏi ông cụ và bà cụ, nhưng lời nói đều là những lời trách móc, hỏi tội, nhưng bà còn không hồ đồ đến mức theo phe bọn họ giẫm đạp lên người nhà mình đâu.
Từ Phượng Chi giọng điệu có chút mềm mại, bà nhìn con trai mình: “Sao con lại trở về một mình? Noãn Noãn đâu?” Ngay cả nói ra cái tên An Noãn Noãn cũng vô cùng thân thiết, quan trọng là có vẻ như đây là lần đầu tiên bà gọi tên An Noãn Noãn như vậy!
Cố Bắc Thần đương nhiên biết lúc này mẹ mình là cố tình diễn kịch cho nhà họ Mục xem, vì vậy anh cũng phối hợp diễn xuất với bà: “Bà ngoại đã lâu ngày không gặp cháu gái, nên con bảo An Noãn Noãn ở lại với bà vài ngày rồi hãy trở về."
Ngay từ khi bước vào, Cố Bắc Thần chỉ gật đầu tượng trưng với những người trong gia đình Mục, những hành động rất khách sáo của anh ngầm ám chỉ rằng mối quan hệ giữa hai nhà họ Cố và họ Mục chỉ là khách khí và xa lạ.
Trong những năm qua, nhà họ Mục đã cố gắng hết sức để hòa giải với nhà họ Cố, quan trọng là để cho Mục Thanh Tuyết và Cố Bắc Thần có thể tiến đến với nhau, cho dù nhà họ Cố không cùng bọn họ chấp nhặt nữa, nhưng cũng quyết không bao giờ quay trở lại mối quan hệ như trước nữa. Dù sao lòng tin và tình bạn giữu người với người một khi một bên bị phản bội, bị thương nặng, những rạn nứt không thể hàn gắn lại được, vì vậy những năm qua hai bên gia đình nếu gặp nhau cũng chỉ là gật đầu và mỉm cười mà thôi.
Đặc biệt là gia đình họ Cố, không bao giờ chủ động qua lại với nhà họ Mục cũng không bao giờ mời nhà họ Mục đến nhà ăn uống hay uống trà, ngay cả khi con gái nhà họ Mục, ở trước mặt phụ nữ nhà họ Cố cố tình nói ra là: “Một ngày nào đó sẽ đi qua bên đó hỏi thăm ông nội và bà nội…” Với lời bóng gió như vậy, con gái nhà họ Cố cũng giả vờ im lặng, chỉ biết cười trừ.
Lần này, Tuy rằng trong nhà họ Cố đã truyền đến tin cháu đích tôn của Cố tướng quân đã kết hôn, nhưng nhà họ Mục cũng không dám đến nhà họ Cố để hỏi về sự thật. Lần này thì tương phản, nhị tiểu thư nhà họ Mục trước mặt mọi người đã bị người đánh vào mặt, mà người đánh lại là cháu dâu nhà họ Cố. Mặc dù vậy, họ cũng không định đến gia đình nhà họ Cố để đòi công đạo, nhưng tình cờ Mục Thanh Tuyết đã trở về nước, điều này chính là kiêu ngạo của nhà họ Mục a!
2: Bao che con dâu
Vì thực tế là gia đình họ Cố trước đây luôn rất yêu quý Mục Thanh Tuyết, hơn nữa Mục Thanh Tuyết chỉ cần nói những lời ngọt ngào là xong chuyện, nên bọn họ nghĩ rằng gia đình nhà họ cố Cố sẽ nể mặt Mục Thanh Tuyết mà tiếp đãi bọn họ, còn chuyện giữa Mục Thanh Tuyết và Cố Bắc Thần có thể quay lại "như xưa" hay không thì cần phải từng bước, từng bước một. Đối với những việc mà mấy năm trước gia đình nhà họ Mục đã gây những lỗi lầm cho nhà họ Cố, thì giờ họ phải chú ý và hết sức cẩn thận hơn nữa.
Vốn dĩ là hai vị phu nhân nhà họ Mục dẫn hai đứa con gái nhà họ đi mua sắm quà cáp, xong việc liền trực tiếp đến nhà họ Cố vì nghe nói vợ chồng Cố tướng quân gần đây cũng ở trong dinh thự của con trai.
Cho nên cái tát của An Noãn Noãn ở trung tâm thương mại đã phá vỡ kế hoạch của gia đình họ Mục, khiến họ phải hoãn lại đến chiều. Vốn dĩ chị dâu cả nhà họ Mục không có ý định dẫn Mục Hiểu Hiểu đến, nhưng nhị phu nhân nhà họ Mục vẫn rất tức giận, vẫn cứ đưa cả Mục Hiểu Hiểu đến nhà của họ Cố làm khách.
Cố Bắc Thần liếc nhìn đám đông rồi ngồi ngay ngắn bên cạnh bà nội, cơ thể thẳng tắp, hai tay đặt lên đùi: "Không phải là về họp gia đình sao? Bắt đầu đi! Lần này Noãn Noãn sẽ không tham gia."
Những lời của Cố Bắc Thần là quá rõ ràng! Lẽ nào gia đình nhà họ Mục vẫn còn nghi ngờ thân phận Cố phu nhân của người phụ nữ đã đánh người tại trung tâm mua sắm ngày hôm nay sao?
Mục Hiểu Hiểu nên tin điều đó rồi chứ!
Mục Thanh Tuyết cũng nên từ bỏ, phải không? Có tiếc đứt ruột cũng vô ích thôi!
Lão phu nhân nhà họ Cố liếc mắt nhìn con dâu, Từ Phượng Chi hiểu ý, nhìn đám người nhà họ Mục: "Mục phu nhân, thực xin lỗi, hôm nay trong nhà có quá nhiều chuyện, tiếp đón không được chu đáo, xin được lưỡng thứ." Khi bà vừa nói xong, Từ Phượng Chi đứng dậy và quay sang một bên. Đứng ở cửa, nhìn ông Quản gia ngoài cửa: “Chú Trương, ông hãy thay tôi tiễn con dâu và tiểu thư của nhà họ Mục đi."
Người Nhà mục bất ngờ bị mời ra ngoài, khi nhị phu nhân nhà họ Mục ra ngoài liền liếc nhìn Cố Bắc Thần, cố ý sờ sờ mặt của con gái: "Cẩn thận một chút, kẻo bị sung mặt..."
Cố Bắc Thần cau mày: "Mặt của cô Mục bị làm sao vậy?"
Mục Hiểu Hiểu suýt chút nữa gào lên ba chữ An Noãn Noãn, lại bị Mục Thanh Tuyết kéo đi, rồi khẽ mỉm cười với người nhà họ Cố: "Không sao, không sao, mọi người cứ làm việc của mọi người đi ạ."
Nhìn thấy xe của nhà họ Mục rời đi, vẻ mặt Từ Phượng Chi thay đổi rõ rệt, bà liếc mắt nhìn con trai: "Con đã lấy phải một cô gái hoang dã như vậy sao? Toàn làm ra những chuyện lộn xộn như vậy. Mới mấy ngày mà đã đánh người rồi, có khi sau này còn đánh lại mẹ nữa cũng nên."
"Xuy ~"
"Ha ha......"
Cố Bắc Thần cùng với ba anh Cố Vỹ Thành và ông nội ba người đàn ông cười lớn.
Ba người càng cười vui vẻ bao nhiêu thì Từ Phượng Chi càng tức giận bấy nhiêu.
Lão phu nhân đánh vào vai cháu trai, nuông chiều nhìn cháu mình cười: "Tiểu tử thối, vẫn còn biết bảo vệ vợ của chính mình, đúng là rất tốt."
Từ Phượng Chi trợn tròn mắt: "Mẹ...... Mẹ vẫn luôn nuông chiều nó, như vậy thật không tốt chút nào..."
Lão phu nhân xoay người nói chuyện: “Sao vậy, có chỗ nào không tốt, rất tốt đấy chứ.” Nói xong bà lại sờ vào lưng cháu trai: “Như thế nào rồi, trong bụng Noãn Noãn đã có động tĩnh gì chưa?”
"Phụt ..." Cố Bắc Thần vừa uống ngụm nước xong liền không kịp đề phòng mà phun ra.
Tất cả mọi người trong phòng đều bị sốc, đều nhìn Cố Bắc Thần, người nào đó xấu hổ. Để che giấu việc bọn họ còn chưa làm bất cứ điều gì. Liền thu hồi sự bối rối trong mắt, lấy lại phong thái thiếu gia lãnh khốc thường ngày nhìn bà nội rồi nói: "Bà nội cũng quá nóng vội rồi đi. Tốt xấu gì cũng phải để chúng cháu qua vài ngày thế giới của hai người, mới tạo ra cho bà một đứa cháu đích tôn được chứ?"
"Hừ ..." Từ Phượng Chi hừ một tiếng dài, nhìn chằm chằm con trai, lẩm bẩm nói: "Đúng là không biết lớn nhỏ."
1: Có chết cũng không thừa nhận cô ta
Lão phu nhân trừng mắt nhìn con dâu: “Phượng Chi, con luôn mắng nó làm gì, thật đúng là.” Sau đó, lão phu nhân nhìn cháu mình cười: “Vậy hai cháu cần sống trong thế giới chỉ có hai người trong bao lâu vậy tiểu tử thối kia. Bà cùng với lão già kia hai người nhàn hạ đến nỗi sắp mốc meo rồi, đợi cháu đích tôn đến nỗi tóc đã bạc hết rồi.”
Cố Bắc Thần nhìn bà nội rồi lại nhìn ông nội: "Vỗn dĩ tóc của hai ông bà đã bạc hết cả rồi mà!"
“Tiểu tử thối, đừung đánh trống lảng, nói cho bà biết, rốt cuộc phải đợi bao lâu, cho bà một mốc thời gian chính xác.” Lão phu nhân đã nói ra thì không ai có thể từ chối.
Cố Bắc Thần đành phải thỏa hiệp: "Như vậy đi, chờ hôm nào Noãn Noãn trở về, bà đích thân đi hỏi cô ấy, được không?"
Từ Phượng Chi muốn ngất xỉu, hai phu nhân nhà họ Mục đã nói rất rõ ràng rồi, cô con gái thứ hai nhà họ Mục ở trung tâm thương mại Kim Ưng bị một người phụ nữ do Cố Bắc Thần dẫn đến đánh cho bầm dập và sưng tấy, nhưng may mà không sao, không đề cập đến vấn đề đó thì cũng thôi đi. Nhưng con trai bà chẳng lẽ phải sống với người đàn bà chanh chua đó cả đời sao?
Người nhà này không biết đã bị nha đầu đó bỏ bùa mê thuốc lú gì, lại còn để con trai bà và người đàn bà chanh chua đó sinh con dưỡng cái sao.
Từ Phượng Chi hít một hơi thật sâu nhìn con trai: "Bắc Thần, hôm nay người phụ nữ đó đã đánh nhị tiểu thư nhà họ Mục ở trung tâm thương mại, sao con không ngăn cản nó lại?"
Cố Bắc Thần tỏ ra rất không hài lòng với việc mẹ anh gọi An Noãn Noãn như vậy "người phụ nữ đó, thản nhiên liếc mắt nhìn Từ Phượng Chi: "Noãn Noãn là con dâu của mẹ, mẹ không nghĩ rằng gọi cô ấy là “người phụ nữ đó” là rất không tôn trọng với con trai mẹ sao?"
Lời nói của Từ Phượng Chi bị con trai của bà làm cho nghẹn lại, bà tức giận trừng mắt nhìn con trai mình, giọng điệu bị mắc kẹt trong cổ họng muốn lên hay xuống cũng không được, Từ Phượng Chi tức giận đến mức muốn đứng dậy bỏ đi.
Tất nhiên mọi người đều đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Cố Bắc Thần và mẹ của anh, lao gia tử và lão phu nhân tai vẫn đang còn rất thính! Chỉ là không muốn cãi nhau với con dâu, dù sao nhà họ Cố cũng là gia đình danh giá, nên cãi nhau trong nhà như thế này thì thật không ra hệ thống gì cả, nếu để người ta biết thì họ nghĩ gia đình mình là một gia đình lộn xộn.
Lúc này bầu không khí có chút căng thẳng, Cố Vĩ Thành nhìn vợ nói với giọng điệu vừa trách móc vừa dỗ dành: "Phượng Chi, đừng khinh thường con cái. Dù sao thì Noãn Noãn vẫn còn nhỏ, hơn nữa não nhị tiểu thư nhà họ Mục kia vốn dĩ không bình thường rồi.”
Đây là lần đầu tiên Cố Vĩ Thành nói xấu về người khác, nhưng những gì ông nói cũng đúng. Mục Hiểu Hiểu từ nhỏ đến lớn mới chỉ làm qua được có vài chuyện bình thường, đơn giản trong nhà cô ta là người phụ nữ thiểu năng?
Từ Phượng Chi tức giận, trừng mắt nhìn chồng và nói với giọng phẩn nộ: "Con trai nhà người ta đều lấy con gái doanh nhân là người kế nghiệp làm ăn. Mọi người nhìn xem nhà chúng ta đón người như thế nào về. Nếu khi tôi đi ra ngoài mà có người hỏi thăm: "Con trai tôi kết hôn với tiểu thư nhà nào, lẽ nào tôi nói với họ rằng đó là cháu gái của giúp việc nhà tôi nhiều năm trước à? Hử, đây lại còn là một người đàn bà chanh chua không có cha mẹ dạy dỗ, động một cái là đánh người, Cố gia còn mặt mũi nào nữa không, chuyện hôm nay, ngày mai có còn không biết nhà họ Mục sẽ tiết lộ chuyện này như thế nào cho tất cả mọi người biết..."
Đương nhiên, những gì Từ Phượng Chi nói là đúng, từ góc độ của bọn họ mà nói, An Noãn Noãn quả thật không xứng với đại thiếu gia nhà họ Cố, tướng quân trẻ tuổi trong quân đội, nhưng bọn họ gạo đã nấu thành cơm rồi, những người khác cũng đành chịu rồi, lẽ nào họ không muốn Cố Bắc Thần kết hôn với một gia đình có điều kiện tốt? Họ không muốn kết hôn với một người có học vấn cao sao?
2: Có chết cũng không thừa nhận cô ta
Ví dụ như tiểu thư giàu có của Thị trưởng Sở, Sở Kiều Kiều cũng rất tốt, nhưng mà giờ có chỗ cho sự hối tiếc không? Trong hôn nhân có thể hối hận sao? Thái tử gia của bọn họ đã quyết định thì ai có thể chống lại hoặc phản đối được.