Chương 33
1: Rất vô dụng
Bởi vì cô ấy mở miệng nói ra, đôi môi mềm mại ngọt ngào cọ qua lại trên môi mỏng của anh, khiến cho người nào đó như bị điện giật một trận lửa nóng nháy mắt xẹt qua đại não.
Cố Bắc Thần gần như không thể kiềm chế được nhiều như vậy, anh hôn sâu hơn, đôi môi mỏng của anh hôn nhẹ lên môi và má cô, khàn giọng nói: "Em không cần về nhà với anh đâu, ở lại đây với bà mấy ngày. Có được không ...!"
An Noãn Noãn càng chắc chắn rằng suy đoán lúc nãy của mình là đúng. Theo lời kể ngắn gọn và súc tích trên đường về lúc nãy của Cố Bắc Thần thì mặc dù nhà họ Mục và Nhà họ Cố là bạn bè tâm giao, sinh tử có nhau, nhưng đã từng xảy ra mâu thuẫn, nhưng suy cho cùng là ở trong nhà họ Cố, thì nhà họ Mục vẫn quan trọng hơn An Noãn Noãn.
An Noãn Noãn căng thẳng, khò khè thở hổn hển, liếc mắt nhìn ai đó rồi nhanh chóng hạ lông mày xuống: "Anh, là anh lo lắng em không thể chịu dựng được gia pháp nhà anh sao?"
Yết hầu của Cố Bắc Thần giật giật: "Thời gian gấp gáp, anh không có nhiều thời gian để đôi co bọn họ, trước mắt cần quay về làm rõ mọi chuyện đã, đừng lo lắng, thế lực nhà họ Cố sẽ không bị ảnh hưởng được đâu, hãy tin anh."
An Noãn Noãn giật giật lông mi vài cái: "Làm như vậy, bọn họ có thể cho rằng em là cố ý trốn tránh trách nhiệm không?"
Cố Bắc Thần kéo An Noãn Noãn vào lòng và xoa đầu cô: "Nha đầu ngốc, người nhà họ Cố dù có chuyện gì đi nữa cũng sẽ tin anh mà."
Nhà họ Mục đưa Mục Hiểu Hiểu đến nhà họ Cố để nói lý lẽ, cho nên hôm nay anh sẽ đưa ra một lý do làm họ không nói được gì nữa. Chẳng lẽ anh không biết rằng Mục Hiểu Hiểu là đang cố ý sao?
An Noãn Noãn cảm thấy mình thực sự vô dụng, vì sao mà cô lại đi đến đâu cũng tạo ra rắc rối lớn cho Cố Bắc Thần như vậy, nhưng thật sự là Mục Hiểu Hiểu rất đáng giận, lúc đó căn bản cô bị mất trí rồi. Đánh thì đã đánh rồi,bây giờ hối hận thì có ích gì.
Nâng mắt lên nhìn Cố Bắc Thần, nói trong bối rối: "Em có phải là rất, rất vô dụng không? Em đang gây rắc rối cho anh ... ooh ~"
Cô bị Cố Bắc Thần giữ lấy gáy, anh cúi đầu bịt miệng cô lại, nhưng anh chỉ giữ môi lại như vậy cũng không tiến thêm nữa.
An Noãn Noãn lúc nãy thật sự không chịu nổi, lúc nào cũng bị anh ôm hôn, cô quay mặt đi đẩy ngực anh: "Anh, anh không phải muốn trở về sao? Đi mau đi, muộn rồi, còn phải trở về quân đội đấy."
Cố Bắc Thần nhíu mày: "Đừng lo lắng, vẫn còn kịp."
Cố Bắc Thần cảm thấy người trong tay đang lo lắng, có lẽ lo lắng là vì sợ bị bà ngoại bắt gặp phải! Anh chậm rãi buông cô ra, dùng chân dài đóng cửa lại, sau đó bế cô lên, hai người nằm nghiêng trên chiếc giường nhỏ của An Noãn Noãn, khẽ nhắm mắt lại: "Noãn Noãn, thả lỏng đi, anh chỉ nói vài câu rồi sẽ đi."
An Noãn Noãn lúc này mới thả lỏng người, cô thật sự không muốn phải căng thẳng cứ căng thẳng như vậy rất là mệt, nhưng cô lại không khỏi lo lắng khi bị anh ôm vào lòng.
An Noãn Noãn tránh sang một bên, bị Cố Bắc Thần ôm vào trong vòng tay, trầm giọng nói: "Nằm xuống, đừng nhúc nhích."
An Noãn Noãn “Ừhm~” một tiếng: “Vậy anh nói đi”
Cố Bắc Thần véo má An Noãn Noãn: " Trong thời gian này em đừng vội tìm việc. Nếu em đã có hứng thú với nghề thêu vậy thì cũng có thể ra ngoài tìm hiểu. Em có thể tự làm, cụ thể như thế nào anh không rõ. Nhưng anh thấy em rất có hứng thú với nó.. Điều đó có nghĩa là em có kiến thức nền tảng về nghệ thuật. anh nghĩ điều đó không có gì khó khăn cả. "
An Noãn Noãn cong cong khóe miệng: "Hóa ra mọi nhất cử nhất động của em đều không thoát khỏi hỏa nhãn kim tinh của anh nha!"
Cố Bắc Thần cong môi: " Cố phu nhân không phải là tôi rất quan tâm đến em sao?"
2: Rất vô dụng
An Noãn Noãn trợn tròn mắt, quả thật là quân trưởng Cố nói với cô là không cần quan tâm đến, nhưng hôm nay vấn đề ở trung tâm thương mại đã trở thành vướng mắc trong lòng cô! Cô luôn cảm thấy rằng chuyện của Cố Bắc Thần và Mục Thanh Tuyết không đơn giản như Cố Bắc Thần đã nói!
Được rồi! Cô ấy lại phạm phải tật xấu rồi, cô đã nói là không quan tâm đến chuyện riêng của Cố đại thiếu gia mà!
An Noãn Noãn nhướn mi, đôi mắt trong veo cùng Cố Bắc Thần nhìn nhau: "Cảm ơn quân trưởng đã quan tâm!"
Lời nói của An Noãn Noãn rơi xuống, Cố Bắc Thần nhìn chằm chằm vào cô, cho đến khi An Noãn Noãn không nhịn được nữa, đẩy anh ra: "Sao, anh lại nhìn con gái như thế này? Không lịch sự tý nào cả..."
Cố Bắc Thần lại hôn lên đôi môi mềm mại của cô, trầm giọng nói: "Đúng vậy, trong khoảng thời gian này không được phép ra ngoài đi lại lung tung. Trước tiên hãy khảo sát và điều tra thị trường, tiền vốn em không cần lo lắng. Sau đó đi học lái xe ô tô, anh đã nhờ Bối Bối thu xếp giúp em học lái xe rồi? "
Mấy ngày trước khi đi thay băng anh đã từng nhìn thấy kỹ năng lái xe của An Noãn Noãn, cho nên cũng không yên tâm để cô lái xe trên đường một mình.
Nhìn thấy sự nghiêm túc của Cố Bắc Thần, An Noãn Noãn đẩy khuôn mặt tuấn tú của anh ra, lau miệng và thì thầm: "Ừhm, em hiểu rồi!"
Tay cô bị Cố Bắc Thần giữ lại và nói với giọng điệu khó chịu: "Không được lau chỗ anh đã hôn ~"
An Noãn Noãn choáng váng cũng không lau miệng nữa, đôi khi cô nghĩ Cố Bắc Thần cũng rất ngang ngược.
Cố Bắc Thần nắm cằm An Noãn, vì anh cao quá nên buộc cô phải ngẩng mặt lên nhìn vào mắt anh: "Không được rồi, em phải có thái độ nghiêm chỉnh. Khi tập luyện phải chăm chỉ. Em nhớ chưa?"
An Noãn Noãn liếm môi dưới: "Không phải anh định mua xe cho em đấy chứ?"
Cố Bắc Thần cong môi thích thú: "Anh mua xe cho vợ mình thì có gì sai sao?"
An Noãn Noãn trợn tròn mắt: "Nhưng ..." Sẽ không được nhà họ Cố công nhận! Không cần đám cưới, mọi thứ đều chưa chính thức thì đã ở cùng nhau rồi. Hơn nữa, cô cảm thấy mình không xứng bằng một ngón tay của Cố Bắc Thần và giờ cô còn trở thành một kẻ thất nghiệp, lang thang. Cô còn khiêu khích Mục Hiểu Hiểu nữa, là em họ của thanh mái trúc mã của Cố Bắc Thần, không biết gia đình nhà họ Cố sẽ nghĩ cô như thế nào, nói không chừng ông nội, bà nội cũng ghét cô, và muốn cho Cố Bắc Thần ly hôn với cô!
Cố Bắc Thần nhìn cô đầy nghi ngờ, véo miệng cô bằng những ngón tay hơi chai của anh và chế nhạo: "Em lại nghĩ về điều gì thế hả?"
Anh biết rằng nha đầu này căn bản không để tâm đến mình chút nào. Đối với Cố gia mà nói, cô ấy có một chút căng thẳng là điều bình thường. Dù sao thì với tốc độ nhanh như thế này, cô ấy phải mất một thời gian để thích nghi. Nhưng đối với anh ấy mà nói, trái tim cô đã hoàn toàn dành cho anh hay chưa? Điều này không quan trọng lắm, chỉ cần một phần ba cũng được, Cố Bắc Thần trong lòng thở dài, nhẹ nhàng nắm cằm cô: "Vậy thì, theo anh quân đội vài ngày nhé?"
An Noãn Noãn nhíu mày: "A! Sao chỉ trong chốc lát anh lại quyết định chuyện khác rồi? Em đã hứa với anh là sẽ không tìm việc làm, chăm chỉ luyện lái xe, sau đó sẽ đi khảo sát thị trường rồi mà." Nói xong, An Noãn Noãn dường như nghĩ đến điều gì đó, nói: "À đúng rồi, em có chuyện cần báo cáo với quân trưởng đại nhân."
“Ừ, nói đi.” Cố Bắc Thần nói, rồi lại véo má cô một lần nữa.
An Noãn Noãn trong lòng sắp xếp lại câu chữ: “Em dự định cùng bạn làm về thêu thùa. Anh khoan hãy nói với gia đình anh biết, anh đừng vội đầu tư vào cái gì cả, hai người chúng em đi khảo sát thị trường xong rồi tính sau."
1: Bao che con dâu
Cố Bắc Thần cũng không làm khó cô: "Uhm, cứ theo lời em vậy."
Tuy nhiên, vị quân trưởng nào đó lòng dạ đen tối đã bắt đầu sắp xếp để Lục Đào đối phó với Lục Tĩnh Vũ và toàn bộ tập đoàn lớn nhỏ của nhà họ Mục, bao gồm cả việc ra lệnh cấm với Mục Thanh Tuyết, anh không tin rằng ở lục Hải Thành này không làm gì được Lục Tĩnh Vũ, anh sẽ khiến cho anh ta chết như thế nào cũng không biết.
Ừm, còn có Đường Thần, bạn trai của Thang Mễ, tốt nhất đừng làm cho anh nhìn thấy, anh để cho đám Lục Đào điều tra cũng biết được một chút mưu tính, thế nhưng vì lợi ích của bản thân mà kết giao cùng với Lục Tĩnh Vũ, bắt nạt nha đầu của anh, tất cả đều là một đám người xấu xa, cả một đám thật là muốn chết.
Đột nhiên, An Noãn Noãn nhìn thấy Cố Bắc Thần nheo mắt lại, sát ý lạnh lùng xẹt qua mắt khiến cô rùng mình, lắp bắp nói: "Anh, anh sao vậy..."
Biết rằng cảm xúc của mình khiến nha đầu trong vòng tay sợ hãi, Cố Bắc Thần xoa xoa mái tóc mềm mại của cô: "Không có gì đâu, đột nhiên nghĩ đến một vài kẻ khốn nạn liền lên kế hoạch cho kết cục của họ thôi."
“Ồ!” An Noãn Noãn nói: “Vậy thì khi anh đi bắt kẻ xấu phải cẩn thận nhé, kẻo lại bị bọn chúng làm cho bị thương.” Thật ra cô cũng không biết phải nói cái gì, chỉ thuận miệng nên nói ra những lời như vậy mà thôi.
Khi Cố Bắc Thần lái xe trở lại Cố gia, không khí trong phòng khách ở tầng một rất nghiêm trọng. Quan trọng là một bên được ngồi là người nhà họ cố, một bên là người nhà họ Mục đang ngồi.