2: Khổng tước xòe đuôi
Hai má An Noãn Noãn đỏ ửng, sau đó lại không nói được lời nào.
Cố Bắc Thần cũng không quan tâm đến vẻ mặt đỏ ửng của An Noãn Noãn, giọng nói vô cùng bình tĩnh: "Lúc ấy đính hôn, về sau là do nhà họ Mục muốn từ hôn, anh vẫn như cũ giữ thái độ của người ngoài cuộc."
An Noãn Noãn nghe xong, bỗng dưng quay người nhìn nửa bên mặt của Cố Bắc Thần, khóe miệng của người đàn ông giương lên một độ cong, cực kì đẹp mắt.
Với gia cảnh hiển hách như nhà họ Cố, không phải là cùng với nhà họ Mục rất môn đăng hậu đối sao? Cố Bắc Thần và Mục Thanh Tuyết chẳng phải là một đôi tài sắc vẹn toàn sao? Tại sao nhà họ Mục lại muốn từ hôn?
"Trước đó ông nội và ông cụ nhà họ Mục là sống chết có nhau, về sau, bọn họ ở chung trong một đại viện, anh và đại tiểu thư nhà họ Mục lớn lên cùng nhau, chỉ xem hôn ước người lớn nói là đùa giỡn! Nhưng ý của bọn họ là muốn đợi bọn anh lớn lên xem lại bản thân mình, thật ra lúc ấy anh căn bản cũng không rõ là yêu hay không yêu, thích hay không thích, thì đã bị ông nội cho đi đến đến biên cương, ngẩn ngơ rất nhiều năm, vừa trở về thì gặp đủ loại xem mắt, rất phiền, vừa vặn nhà họ Mục có ý, Mục Thanh Tuyết cũng nói có thể, cho nên liền đính hôn, ba ngày sau anh đi Đức bồi dưỡng, sau đó là đi hết ba năm! Trong nhà xảy ra chút chuyện, là lúc ấy mà nói thì vô cùng nghiêm trọng, cho nên nhà họ Mục mới từ hôn rồi đưa Mục Thanh Tuyết ra nước ngoài."
Người đàn ông bên cạnh như thể đang kể lại chuyện của người khác, nhẹ nhẹ nhàng nhàng như chỉ đang nói về sự thay đổi của thời tiết.
Sau khi An Noãn Noãn nghe xong, lông mi run rẩy hồi lâu cũng không biết nên nói gì, thật lâu sau, cô mới cười cười: "Xem ra, Cố nam thần cũng có lúc sẽ bị người ta vứt bỏ!"
Khoé miệng của Cố Bắc Thần càng giương lên: "Cô gái em lại đặt cho anh thêm biệt danh nữa à." Chỉ mới vài phút đã thành Cố nam thần.
Hai người cứ như vậy trò chuyện hết một đường đi, Cố Bắc Thần rất nhanh đã lái xe đến nhà của An Noãn Noãn.
Bà ngoại vừa ra cửa lớn liền cười không ngậm được miệng, xoa đầu An Noãn Noãn vài cái: "Cháu gái xấu xa, trở về cũng không gọi một cuộc điện thoại, để bà ngoại chuẩn bị đồ ăn cho các con." Bà ngoài cười nhìn cháu gái, vô cùng vui vẻ, sau đó lại nhìn Cố Bắc Thần: "Vào nhà vào nhà, đừng đứng ngây ở đó."
Bà ngoại nói xong, dường như nghĩ đến chuyện gì đó liền nhìn xuống chân của Cố Bắc Thần: "Vết thương ở chân Bắc Thần tốt lên rồi à!" Có thể sẽ để lại di chứng gì hay không, cháu gái bà vẫn còn nhỏ, tương lai của nó vẫn còn rất dài.
Cố Bắc Thần cử động cổ chân: "Đã tốt rồi bà ngoại, để bà phải lo lắng rồi."
Ừm, đại thiếu gia nhà họ Cố từ trước đến nay vẫn luôn kính già yêu trẻ như vậy, quả đúng là một quý ông!
Bà gật đầu: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi." Nói xong bà ngoại lại vỗ vai cháu gái, "Cháu gái xấu xa này, lại khiến cho Bắc Thần tốn kém mang nhiều đồ đến như vậy, một mình bà già này làm sao mà ăn nổi." Bà thấy trong tay của Cố Bắc Thần xách theo bao lớn bao nhỏ thì liền trách cứ cháu gái.
An Noãn Noãn gãi đầu: "Sao bà ngoại lại trách con? Rõ ràng là anh ấy muốn mua."
Bà ngoại cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Cố Bắc Thần mặc quân phục, quả thật cũng rất thích, càng lúc càng thích đứa cháu rẻ này, nhưng trong lòng bà cụ vẫn còn có chút không đành, dù sao thì cháu gái của bà và Cố Bắc Thần cũng chênh lệch nhau quá lớn.
Có thể bọn họ cũng đã "gạo nấu thành cơm" thì sao bà lại cam lòng mà chia rẽ bọn họ, huống chi bà biết rõ là Cố Bắc Thần rất yêu trẻ con, mặc dù khi còn nhỏ cũng là một đại thiếu gia quần là áo lụa, nhưng mà so với những thiếu gia, tiểu thư khác, thì thật sự rất tốt, rất tốt.
1: Tranh thêu hình Khổng Tước
Cho tới bây giờ anh không ỷ mạnh mà ức hiếp kẻ yếu, cũng không dựa vào quyền thế mà khinh nhục người khác, tuy rằng thái độ với người làm nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng cũng chưa bao giờ chán ghét, càng không dùng ánh mắt coi thường nhìn họ.
Vì vậy, bà ngoại rất vui khi thấy cháu gái kết hôn với Cố Bắc Thần, nhưng khi bình tĩnh lại, vẫn cảm giác rất u ám.
An Noãn Noãn giúp chị Quyên nấu ăn, và khi vừa bước ra khỏi bếp, cô đã thấy Cố Bắc Thần đang chăm chú nhìn bức tranh thêu trên tay bà mình.
Bà ngoại đang đeo kính viễn thị, một bức Khổng Tước xòe đuôi to lớn trên chiếc bàn cũng sắp được hoàn thành...
An Noãn Noãn kinh ngạc bước tới gần bàn, cô thật sự không nghĩ tới bà ngoại vẫn đang thêu bức Khổng Tước xòe đuôi kia.
Từ ánh mắt của Cố Bắc Thần, An Noãn Noãn cũng nhìn thấy thấy được sự khen ngợi và tôn kính của anh. Sau khi nhìn đường kim và sợi chỉ của bà mình hạ xuống, cô mới nhẹ nhàng nói: "Bà ngoại, bà cũng đã thêu được mấy năm rồi. Bà định làm gì với một con Khổng Tước lớn như vậy?"
Lão phu nhân chậm rãi ngẩng đầu, vuốt ve kính: “Nha đầu này, bà ngoại là người thêu tranh mang tầm quốc gia đấy!” Nói xong, bà nhìn Cố Bắc Thần bên cạnh, trịnh trọng nói: “Bà là một bà già cũng không có của hồi môn đàng hoàng cho nha đầu này. Sau này, chờ hai người làm đám cưới, bà sẽ thêu một vài bức tranh kinh điển còn có viện tử này tặng hai cháu, được không?"
Cố Bắc Thần và An Noãn Noãn đều kinh sợ, hai người cách một chiếc bàn rộng nhìn nhau, rồi nhìn sang bà.
An Noãn Noãn dậm chân: "Bà ngoại ... đã nói là không cần..."
Bà lại vuốt cái kính: "Vớ vẩn, nhà họ Cố gia nghiệp lớn, Bắc Thần lại là quân trưởng, con cứ như vậy không có gì mà gả vào nhà họ Cố sao? Nha đầu không hiểu chuyện này."
Cố Bắc Thần sờ cằm, không ngừng nhìn vào bức tranh khổng tước của bà, sau khi nghe cuộc đối thoại giữa hai bà cháu, anh nhìn về phía An Noãn Noãn, cũng là nói cho bà ngoại nghe: “Được rồi,tấm lòng của bà ngoại chúng ta phải nhận lấy”. Nói xong anh nhìn An Noãn Noãn tiếp tục nói: “Noãn Noãn, anh nói cho em biết, bức tranh thêu của bà ngoại rất có giá trị đấy, hiểu không? Không nói đến mấy bức khác, chỉ bức tranh thêu khổng tước này thôi. Cũng đủ làm cho rất nhiều người phải nhìn đến rớt con mắt, em có tin hay không?" Anh rất muốn An Noãn Noãn thật sự mang mấy bức tranh thêu quốc bảo vô giá này gả vào nhà họ Cố, như vậy lúc anh không ở đây, xem ai còn dám khinh thường nhìn An Noãn Noãn nữa.
Những năm gần đây, đối với những vật có giá trị như thế này, nhiều khi người ta tỏvẻ thanh cao nói nó là vật ngoài thân, nhưng cũng có rất nhiều thời điểm nó thường được dùng để đánh giá, cân đo đong đếm địa vị và sự tôn trọng của một người.
Lão phu nhân càng cười vui vẻ: "Đúng là như vậy, vẫn là Bắc Thần hiểu chuyện, nha đầu, sau này nhất định phải học hỏi Bắc Thần đấy, cháu có nghe không?"
An Noãn Noãn trợn mắt nhìn người nào đó, còn bà cũng thật là biết trêu đùa, cô thậm chí không biết phải học gì từ Cố Bắc Thần mới tốt lên được, nhưng cô vẫn qua loa gật đầu một cái: "Cháu biết, bà ngoại."
Cả ba đang trò chuyện vui vẻ thì điện thoại của Cố Bắc Thần đổ chuông. Ngay khi tiếng chuông đặc biệt vang lên, anh biết rằng chắc chắn sẽ không có chuyện tốt đẹp gì và anh định không trả lời. Nhưng điện thoại cứ gọi dai dẳng nên anh đành phải bấm nút trả lời và sau đó bước ra ngoài sân để nghe điện thoại.
Từ Phượng Chi không có la hét như mọi khi, mà là bình tĩnh nói: "Con ở đâu đấy? Buổi tối trở về nhà một chuyến nhé."
Sau khi Cố Bắc Thần nói chuyện điện thoại xong lại đứng trong sân một lúc, nhìn xung quanh, ừm, quả thật đây là một nơi rất tốt để tu thân dưỡng tâm.
2: Tranh thêu hình Khổng Tước
Quay vào nhà, bà ngoại cười nói: "Noãn Noãn, hãy đến giúp Chị Quyên đem đồ ăn lên, ăn cơm tối xong, hãy đưa Bắc Thần đi dạo xung quanh và ngắm nhìn phong cảnh trấn Cẩm Tú của chúng ta!" Vừa dứt lời, bà nhìn về phía Cố Bắc Thần lại nói, "Trấn Cẩm Tú này, tuy rằng chỉ cách Hải Thành một chút, nhưng môi trường và không khí lại khác biệt rất lớn, ăn cơm xong hãy để Noãn Noãn đưa con đi tham quan một chút."
Cố Bắc Thần ho nhẹ một tiếng nói: "Bà ngoại, chỗ quân đội đang có việc gấp, cho nên hôm nay con sẽ không đi được rồi ạ, để lần sau ạ!"
Lão phu nhân sững sờ một lúc rồi gật đầu: "Được, được, vậy con xem và tự sắp xếp thời gian của mình đi, à, đúng rồi, Noãn Noãn có thể không hiểu quy tắc của nhà họ Cố, con phải nhắc nhở nó nhiều vào, nó trước giờ đã quen tính khùng khùng điên điên rồi..."
Cố Bắc Thần nhìn bóng lưng của An Noãn Noãn cong cong khóe miệng: “Bà ngoại đừng lo lắng, nha đầu này rất là linh hoạt, khi đưa về nhà, biểu hiện của cô ấy đều được mọi người yêu thích.” Đây rõ ràng là Cố Bắc Thần đang nói dối, An Noãn Noãn ở trong bếp nghe thấy cũng rất ngượng ngùng, nhưng lão phu nhân biết rằng Cố Bắc Thần đang an ủi bà, và bà nở một nụ cười và gật đầu nói: "Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi! Có cháu ở đây, bà rất yên tâm."
Bà ngoại luôn cảm thấy rằng, ngoài thân thế nổi bật của anh, Cố Bắc Thần thực sự là một người đàn ông đáng để tin tưởng, nếu như, nếu một ngày nào đó bà không còn, thì bà cũng có thể yên lòng rồi.
Sau bữa ăn, Cố Bắc Thần với An Noãn Noãn nói chuyện trong phòng riêng, thời gian dung một bữa ăn khiến Cố Bắc Thần thay đổi suy nghĩ của mình. Anh quá hiểu về mẹ mình, bây giờ Mục phu nhân lại bắt đầu nịnh bợ Từ Phượng Chi, cố tình ghép con gái của bà ta với Cố Bắc Thần, sau đó còn có phu nhân của Sở thị trưởng và con gái của họ Sở Kiều Kiều nữa, sau này anh chỉ cần vừa đi, An Noãn Noãn tuyệt đối sẽ không có cuộc sống tốt đẹp. Ngay cả khi cô không ở trong khu nhà họ Cố hay là ở trong khu quân đội của ông nội và bà nội. Thì Từ Phượng Chi sẽ khiến cô ấy phải khó xử và bị bẽ mặt không có lối thoát.
Hôm đó khi tình cờ gặp gỡ An Noãn Noãn, và nhất thời quyết định lấy chứng nhận kết hôn, đối với An Noãn Noãn mà nói, đó quả thực là một sự việc ngoài ý muốn, đó là một việc đen đủi, nhưng đối với anh mà nói cho đến bây giờ đó là cuộc gặp gỡ may mắn nhất trong đời anh cũng là lựa chọn sáng suốt và quyết đoán nhất.
Vốn dĩ mẹ anh là Từ Phượng Chi và bà La Tây là vợ của thị trưởng, hai người đã sắp xếp cho anh và Sở Kiều Kiều buổi gặp mặt lần thứ 2. Lần đầu tiên, cả hai đã bỏ lỡ nhau vì Sở Kiều Kiều vừa trở về Trung Quốc và vì không quen thuộc đường xá, khả năng lái xe còn chưa đủ tốt. Cố Bắc Thần kiên nhẫn đợi cô Sở ba tiếng đồng hồ rồi tạm thời nhận được lệnh nên phải vội vàng trở về quân đội, lần thứ hai Cố Bắc Thần không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lại cố tình đi nhầm chỗ.
Ở Hải Thành tổng cộng có bốn quán cà phê Điêu Khắc Thời Gian mà Cố Bắc Thần cố tình đến quán ở thành phố bến cảng này, thật ra thì Từ Phượng Chi đã giúp anh chọn một quán trên con đường khoa học kỹ thuật, có thể gọi đây là số mệnh đã được an bài trước đi!
Cố Bắc Thần phải quay về quân đội nên đã gọi từng người một đến, có một số bạn trong gia đình nhà họ Cố và quan trọng là có cả lãnh đạo.
An Noãn Noãn đã kiên nhẫn đợi anh kết thúc cuộc gọi, sau đó cô nhướn mày: “Cuộc gọi vữa nãy là của mẹ anh?” Cô có thể nghe thấy đó là tiếc thúc dục của mẹ Cố Bắc Thần, giục anh về nhà, nhưng đột nhiên sắc mặt của An Noãn Noãn lại không tốt, căng thẳng nhìn Cố Bắc Thần: "Có phải chuyện ở trung tâm thương mại Kim Ưng với chị em nhà họ Mục ngày hôm nay đã bị người nhà anh biết rồi không?"
Cố Bắc Thần nhìn An Noãn Noãn, đôi mắt ánh lên vẻ mà cô không thể hiểu được, anh giơ tay ôm cô vào lòng, dùng bàn tay to ôm lấy sau đầu cô rồi cúi đầu hôn lên đôi môi căng mọng của cô, nhưng anh chỉ hôn như vậy, không có tiến sâu hơn, cho đến khi cô gái trong lòng với khuôn mặt ửng hồng, ngại ngùng nói: "Cố Bắc Thần, anh, anh buông em ra ..."