⬅ Trước Tiếp ➡
Mục Thanh Tuyết nhanh chóng giữ chặt Mục Hiểu Hiểu: "Hiểu Hiểu, em làm sao vậy, đừng gây chuyện ở nơi công cộng."
"Chị, cô ta chính là người phụ nữ đê tiện An Noãn Noãn, chính là cô ta bị Lục Tĩnh Vũ bỏ rơi mà chạy đến quyến rũ anh Bắc Thần..."
An Noãn Noãn lập tức xem như đã hiểu rõ, đây chính là vị hôn thê trước trước kia của Cố Bắc Thần, Mục Thanh Tuyết? Hoá ra cô ấy là chị của Mục Hiểu Hiểu sao?
Lúc Mục Hiểu Hiểu bén nhọn nói, khoé môi An Noãn Noãn như cười như không mà nhếch lên nhìn vẻ hùng hổ của Mục Hiểu Hiểu: "Có gan thì cô cứ lập lại lời nói của mình lần nữa."
Lúc này An Noãn Noãn mình có vẻ như cực kỳ bình tĩnh, nhưng cô đã vì lời nói của Mục Hiểu Hiểu mà siết chặt nắm tay, hận không thể tiến lên kéo xuống lớp mặt nạ kia của cô ta.
Mục Hiểu Hiểu tức giận, đưa tay nắm chặt lấy chiếc váy nhìn về phía nhân viên bán hàng: "Kêu cô ta cởi ra cho bổn tiểu thư."
"Chát." An Noãn Noãn ngay lập tức cho Mục Hiểu Hiểu một bạt tai.
Nháy mắt tiếp theo, tất cả mọi người như vừa gặp quỷ mà chết đứng, ngừng thở nhìn bóng dáng mảnh mai của An Noãn Noãn.
"A... An Noãn Noãn tiện nhân cô dám đánh tôi, bổn tiểu thư liều mạng với cô..." Mục Hiểu Hiểu không rõ tình huống ôm một bên mặt hét chói tai, đánh về phía An Noãn Noãn...
"Làm gì đó." Cố Bắc Thần từ xa tiến đến, chuẩn xác chặn cánh tay của Mục Hiểu Hiểu lại, trực tiếp ném thẳng cô ta vào người của Mục Thanh Tuyết và mẹ của Mục Thanh Tuyết đang đứng cách đó vài bước.
Cố Bắc Thần ôm An Noãn Noãn trong vòng tay của mình, cúi đầu nhìn cô: "Em có bị thương ở đâu không?" Ánh mắt anh vừa cưng chiều lại vừa đau lòng, hành động khẩn trương lúc này trong mắt anh hoàn toàn không có người khác, chỉ có cô gái ở trong lòng mà thôi.
An Noãn Noãn lúc này cũng là người phụ nữ có "chút tâm tư", lắc lắc tay, nhìn Cố Bắc Thần: "Không có chuyện gì, nhưng tay đánh đau rồi." Cái vẻ mặt kiêu ngạo lại bình tĩnh kia thì làm gì giống một cô gái trẻ chỉ mới hai mươi mấy tuổi cơ chứ.
Môi Cố Bắc Thần khẽ cong lên, đưa tay xoa tóc trên đỉnh đầu của cô, tay kia thì cầm tay của cô lên: "Phù phù" thổi vài cái rồi lại hỏi: "Còn đau nữa không?"
"Đỡ hơn nhiều rồi." An Noãn Noãn cười rạng rỡ.
Lúc này Mục Hiểu Hiểu vừa trừng mắt lại bụm miệng quên cả khóc, cứ như vậy mà nhìn hai người trước mặt thể hiện tình cảm, đặc biệt là mẹ của Mục Hiểu Hiểu, đau lòng cho con gái mà xoa mặt, chất vấn: "Ở nơi này mà lại có một đứa con gái vô học như vậy, ở nơi công cộng mà đánh người khác chẳng phải rất vô giáo dục sao?"
2: Khiêu khích
Nhưng mà Mục Thanh Tuyết lại cản mẹ mình và phu nhân bên cạnh lại, lắc đầu: "Thím à, đừng tranh cãi nữa." Cô ấy và Cố Bắc Thần đúng là thanh mai trúc mã, nhưng cho tới tận bây giờ cô ấy cũng chưa từng thấy qua Cố Bắc Thần đối xử với một cô gái nào cưng chiều đến như vậy, huống chi vừa rồi rõ ràng là Mục Hiểu Hiểu đã làm sai trước.
Cố Bắc Thần thấy An Noãn Noãn thật sự không có chuyện gì, lúc này mới xoay mặt nhìn về phía mấy người nhà họ Mục, thờ ơ, xa cách như mọi khi, khẽ gật đầu với bọn họ, ánh mắt bỏ qua Mục Thanh Tuyết đang cười yếu ớt, nhìn mẹ của Mục Hiểu Hiểu: "Bà Mục, con gái của bà khiêu khích vợ của tôi cũng không phải là lần một lần hai, xin hỏi bà Mục quản giáo con gái như thế nào?"
"Anh Bắc Thần, rõ ràng là cô ta đánh em..." Mục Hiểu Hiểu ôm một bên má vẻ mặt oan ức ngẩng đầu nhìn Cố Bắc Thần khóc lóc kể lể.
Cố Bắc Thần híp mắt lại: "Vậy sao? Vậy tại sao cô ấy lại không đánh người khác mà lại đánh cô?" Nói xong, anh lần nữa nhìn về phía mẹ của Mục Hiểu Hiểu: "Bà Mục, dù thế nào thì bà vẫn phải cho tôi một lời giải thích chứ đúng không?"
Mục Thanh Tuyết và mẹ mình cầm chặt tay nhau không nói lời nào nhưng trong lòng hiểu rõ, nếu như Thái Tử Gia nhà họ Cố đã nói ra ba chữ "vợ của tôi", như vậy thì trong của Cố Bắc Thần cô gái kia cũng có chỗ đứng nhất định, xem ra là vị tiểu thư không có đầu óc nhà bọn họ thật sự đã đắc tội với người ta rồi.
Mục Thanh Tuyết bây giờ đã là người của công chúng, cho nên phải dàn xếp ổn thoả, cô ấy liền nắm chặt tay của mẹ nhìn về phía hai mẹ con Mục Hiểu Hiểu, bộ dạng tươi cười hòa giải nói: "Thím à, sau này phải quản chặt Hiểu Hiểu, bây giờ nói em ấy hãy xin lỗi với tiểu thư kia đi..."
Nhị phu nhân của nhà họ Mục tất nhiên không vui, tức giận trừng mắt nhìn An Noãn Noãn đang cười, sau đó nhìn Cố Bắc Thần nói: "Cậu Cố, mặt Hiểu Hiểu cũng đã sưng lên rồi... Cô gái này cũng..."
Cố Bắc Thần hôm nay vì lấy lòng người đẹp, mặc lên mình một thân quân phục này, cho nên giờ phút này cũng không thể làm to chuyện, hình tượng cá nhân có thể không quan trọng, nhưng mặt mũi đơn vị, lãnh đạo và của ông nội mới là đáng giá nhất.
Mục Thanh Tuyết khẽ mỉm cười: "Bắc Thần, anh quen biết vị tiểu thư này, cái kia..."
Cố Bắc Thần vô cùng phản cảm những người phụ nữ này liên tục cường điệu mấy lần, không chú ý đến vợ của anh, cứ mở miệng là một tiếng vị tiểu thư này.
Người nào đó híp mắt, kéo cánh tay An Noãn Noãn: "Nhìn cho rõ đi, đây chính là vợ của tôi, là thiếu phu nhân của nhà họ Cố, An Noãn Noãn." Nói xong, anh nhìn mấy người phụ nữ trước mặt: "Tôi đã nhìn thấy nhị tiểu thư nhà họ Mục lần thứ hai động thủ với vợ của tôi, như vậy, tôi còn chưa nhìn thấy biết bao nhiêu việc, nhưng trong lòng tôi rõ ràng nhìn ra được nhị tiểu thư nhà họ Mục đây là người "giáo dục cực cao" như thế nào.
Thân phận của Mục Thanh Tuyết hôm nay không thể có bê bối hoặc tin tức xấu, cho nên liền tiến lên nhìn An Noãn Noãn, gật đầu cười nhạt: "An tiểu thư đúng không! Hiểu Hiểu nhà tôi tuổi còn nhỏ cho nên không hiểu chuyện, mong rằng An tiểu thư sẽ thông cảm."
An Noãn Noãn đương nhiên là một cô gái hiểu chuyện, từ trước đến nay cô đều tuân thủ vậy một nguyên tắc, người không phạm mình, mình sẽ không phạm người, nhưng bất luận thế nào cũng phải nghĩ đến suy nghĩ của Cố Bắc Thần, hơn nữa giờ phút này thái độ và lập trường của anh rõ ràng là đang che chở cô, như vậy là đủ rồi, về phần anh cùng ngôi sao lớn Mục Thanh Tuyết trước mặt có qua lại hay không thì cô không bận tâm, Ai có thể cam đoan là bọn họ về sau sẽ không xảy ra chuyện gì? Ngày đó Cố Bắc Thần nằm viện thì cũng nghe nói Mục Thanh Tuyết đã từ nước ngoài trở về.
An Noãn Noãn cong môi: "Đó là đương nhiên, nếu cô Mục xin lỗi thay em mình, vậy quên đi, nhưng mà..." Cô cười quỷ dị nhìn Mục Hiểu Hiểu vẫn đang bụm mặt khóc thút thít: "Nếu như lần sau, tôi còn nghe thấy nhị tiểu thư nhà họ Mục nói năng bậy bạ đổi trắng thay đen, như vậy thì cô đừng quên, tôi đã lưu lại rất nhiều thứ, mà tôi nghĩ là nhà họ Mục các người sẽ không muốn cho người khác biết..."
"Đủ rồi." Mục Hiểu Hiểu giận dữ gào lên: "An Noãn Noãn, cô đừng không biết điều, đừng nghĩ rằng câu được anh Bắc Thần thì cô có thể kiêu căng, ngang ngược, không coi ai ra gì, hừ."
 
 
1: Khổng tước xòe đuôi
Cố Bắc Thần híp mắt lại, cầm theo mấy cái túi xách Chanel, kéo tay An Noãn Noãn rời đi, lúc đi ngang qua Mục Hiểu Hiểu, đứng trước mặt cô ta, vẻ mặt bình tĩnh không không lộ ra chút vui buồn giận dữ gì mà lại khiến Mục Hiểu Hiểu phải rụt bả vai lại.
Giọng nói của Cố Bắc Thần bình tĩnh không nghe ra gợn sóng nào: "Uốn lưỡi trước khi nói đi, tôi và Noãn Noãn vì yêu nhau cho nên mới kết hôn, tôi làm sao lại có thể giống loại đàn ông đần độn, người phụ nữ nào cũng có thể tùy tiện ở bên cạnh."
Bốn người phụ nữ nhà họ Mục hôm nay có thể nói là một chút mặt mũi cũng không còn, sau khi Cố Bắc Thần nói xong, bọn họ còn chưa kịp nghiên cứu kĩ càng ý tứ trong câu nói của anh, thì anh đã kéo An Noãn Noãn đi xa.
Bãi đỗ xe, An Noãn Noãn cười hề hề nhìn vẻ mặt xám xịt của Cố Bắc Thần: "Quân trưởng, vừa rồi người kia... Mục Thanh Tuyết... có phải là vị hôn phu trước khi của ngài không?" Cô dùng ngón tay làm cử chỉ hình trái tim, nhìn anh cười cười.
Mặt của Cố Bắc Thần càng thêm xám xịt, trực tiếp nhét An Noãn Noãn ngồi vào ghế phụ, sau đó thắt dây an toàn lại cho cô, lúc này mới khởi động xe mà rời đi.
Cố Bắc Thần lái xe rất tập trung, ánh mắt cũng không nhìn lung tung, vẻ mặt vô cùng chăm chú.
Anh vậy mà lại không trả lời vấn đề của cô, không trả lời thì chưa tính, nhưng anh lại còn đen mặt là có ý gì?
An Noãn Noãn quay người chăm chú nhìn gương mặt anh tuấn của Cố Bắc Thần, giọng nói chất vấn hỏi: "Này? Chú Cố, thái độ của này của ngài là sao? Thật thô lỗ..."
"Ha ha." Người nào đó vậy mà cười to ra tiếng, nhưng vì lái xe vững vàng, Cố Bắc Thần không nhìn An Noãn Noãn mà chỉ nhếch khoé miệng, lát sau mới nói: "Vốn thấy em ra dấu như vậy, nhưng mà, hiện tại có lẽ là anh tính toán sai rồi đi! Trả lời như vậy không biết Cố phu nhân có thoả mãn hay không?"
An Noãn Noãn ngơ ngác chớp mắt một cái, sau đó lập tức liếc mắt: "Cái gì gọi là có là lẽ tính sai, rõ ràng là rất đúng, tôi nhớ năm đó làm việc trong nhà anh, vào một buổi tối, hình như là sinh nhật của anh! Bọn họ ồn ào nói về bạn gái của anh, nói tên cô ấy chính là Mục Thanh Tuyết kia mà."
Nói xong một hơi, An Noãn Noãn mới phát hiện bản thân nói quá nhiều, cô cần phải kích động tới như vậy hay sao! Nhanh chóng im lặng, sau đó dựa vào cửa sổ xe, ngoan ngoãn như một đứa học sinh tiểu học.
Cố Bắc Thần thu hồi dáng vẻ tươi cười kia, vẫn như cũ nghiêm túc lái xe: "Chuyện đó là do lúc trước người lớn hai nhà nói đùa một chút, đừng coi trọng, từ nhỏ con gái mà anh tiếp xúc ngoại trừ Bối Bối thì chính là mấy cô gái kia thôi, các anh em ở cạnh đương nhiên cũng trêu chọc, cho nên, khi đến tuổi lấy vợ, nhà họ Mục và Mục Thanh Tuyết cũng không có ý kiến gì, cho nên hôn sự cứ như vậy định đoạt."
Cố Bắc Thần nói đến đây, cũng không nhìn qua bên cạnh, chỉ chăm chú lái xe, không có chút biểu cảm tức giận hay mất hứng nào.
Thật lâu sau, An Noãn Noãn mới nghiêng đầu, yếu ớt nói: "Cái đó, về sau thì sao?" Cô hỏi, rồi đưa tay vỗ nhẹ vài cái vào miệng mình, yếu ớt nói: "Xin lỗi, tôi, tôi không cố ý muốn xen vào chuyện riêng tư của anh."
Cố Bắc Thần đưa tay cầm tay trái của cô, nắm thật chặt, tay của cô vừa nhỏ vừa mềm ở trong tay anh như không có xương, vô cùng thoải mái!
Yết hầu của Cố Bắc Thần giật giật, giọng nói nặng nề: "Cô gái xấu xa, nếu em một chút cũng không quan tâm đến chuyện riêng tư của anh, thì đó mới là vấn đề lớn nhất, có biết không?"
 
 
⬅ Trước Tiếp ➡