Nhưng Lục Tĩnh Vũ dùng công việc uy hiếp cô, Đường Thần lại cho cô biết rằng anh ta chỉ muốn An Noãn Noãn, lúc đó cô thật sự thiếu chút nữa đã điên rồi, lúc trước mắt cô mù đến cỡ nào, làm sao lại có thể tiếp nhận sự theo đuổi của tên cặn bã Lục Tĩnh Vũ cơ chứ.
Anh ta cũng đã ở bên Mục Hiểu Hiểu rồi, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định đó với cô, xác thật mà nói thì Lục Tĩnh Vũ chỉ là chưa có được thân thể của chô cho nên không cam tâm mà thôi.
Ngẫm lại thì người đàn ông đang ở bên cạnh cô này quả thật đối xử với cô rất tôn trọng, nếu như nói là anh thật sự muốn làm gì cô, với bàn tay đó của anh, thì chuyện này có gì khó khăn đâu.
Đột nhiên, khoé môi An Noãn Noãn nhếch lên, lộ ra một vòng cung dịu dàng đáng yêu, đột nhiên ngước mắt lên, phát hiện ánh mắt của Cố Bắc Thần, từ trên cao nhìn xuống cô, ánh mắt kia phải nói thế nào đây? Có cái gì đó, mà dường như trước đây cô chưa từng thấy qua.
Đột nhiên, Cố Bắc Thần cúi đầu hôn lên môi của An Noãn Noãn, thật sự không tiến sâu thêm chút nào, chỉ là hôn như vậy thôi, giọng nói nhẹ nhàng: "Em cười cái gì? Hả?" Đầu ngóc tay thô ráp theo lời nói vuốt ve gương mặt của cô.
An Noãn Noãn im lặng nuốt nước miếng một cái, ý đồ muốn ngăn cản nụ hôn của anh, nhưng tiếc rằng lại không thoát được, môi của người đàn ông như dính chặt vào môi cô.
"Hả? Nha đầu, em cười cái gì?" Cố Bắc Thần tiếp tục hỏi cô.
Lúc này nếu như An Noãn Noãn thật sự nói chuyện, thì khẳng định là sẽ giống như đang hôn lại anh!
Nhưng mà cô không nói, thì anh cứ hôn cô như vậy, mùi hương nam tính dễ ngửi này sắp làm cô bị choáng rồi.
1: Buổi sáng tình yêu
An Noãn Noãn, cô vốn dĩ muốn đá anh một cái, nhưng lại thật sự không muốn người nào đó bị đau, cô liền nuốt nước miếng một cái, đưa tay, hai tay dùng sức đẩy mặt của người nào đó ra, hai má ửng hồng, nhưng cô vẫn làm ra vẻ mặt tươi cười đáng yêu: "Cười anh..." Cô cố ý ngâm dài giọng nói mà không nói tiếp.
Cố Bắc Thần cũng cong khoé môi, cúi đầu khẽ hôn lên mặt cô: "Cô gái xấu xa này! Tại sao lại không đi thảo nguyên, cưỡi ngựa lớn trước, hả?"
An Noãn Noãn mở to mắt trong veo nhìn Cố Bắc Thần, cố làm vẻ tự nhiên nói: "Cái đó, nếu chú Cố nguyện ý đưa tôi đi... thì tất nhiên tôi phải đi rồi!"
Mặt của Cố Bắc Thần lập tức đen như đáy nồi, cúi đầu hung hăng cắn vài cái trên cánh môi đỏ mọng của cô, nhưng cũng không cắn cô quá đau, chỉ xem như bảo vật trân quý mà ôm má của An Noãn Noãn, nhìn vào mắt của cô: "Trước kia em có đi qua thảo nguyên chưa?"
"Đương nhiên là chưa đi rồi! Có điều em rất thích hai nơi đó." An Noãn Noãn nói xong, Cố Bắc Thần khẽ cau mày, vậy thật kì lạ, làm sao mà cô lại chưa từng đi đến Tây Tạng? Vậy, năm đó trên thảo nguyên Andil đã xảy ra chuyện gì? Còn vết thương bị đạn bắn của cô thì lại là do xảy ra chuyện gì?
Lúc ấy, anh đã tự tay dùng mũi dao khoét ra một viên đạn trên lồng ngực Andil, vậy thì làm sao có thể biến mất được?
Có điều, Cố Bắc Thần chỉ trầm tư một lát, trong nháy mắt liền khôi phục vẻ tự nhiên: "Đi, chờ thương thế anh tốt lên liền xin nghỉ vài ngày, dẫn em đến đó xem kỹ một chút, xem có từng đi chưa."
An Noãn Noãn hào hứng như một đứa trẻ, quên mất lúc này mình đang nằm trong tình huống gì, mạnh mẽ lật người, ghé lên ngực của Cố Bắc Thần, nhìn anh, vẻ mặt ngưỡng mô: "Anh đã đi đến đó rồi sao?"
Cố Bắc Thần không kìm lòng được mà khẽ nâng cằm lên, hôn vào đôi môi mềm mại đầy đặn của cô: "Có dạo qua ở phía Bắc, có vài nơi ở Nam Cương cũng đã từng đi qua, về sau có có hội sẽ dẫn em đi thật nhiều nơi."
Sau khi tán gẫu một lúc, hai người lại ôm nhau ngủ, đều ngủ rất ngon.
Cố Bắc Thần thật sự rất yên tâm mà ngủ ngon giấc, dù sao thì có một số việc không thể nóng vội, càng không thể gióng trống khua chiêng mà đi điều tra, không vội!
Lần này thức dậy thì mặt trời đã lên cao.
Trong phòng bếp tầng một, An Noãn Noãn đang chiên hai quả trứng gà, để vào lò vi sóng hai cái bánh mì kẹp thịt, pha hai ly sữa. Bữa sáng đã được dọn lên bàn, nhưng trên lầu lại không có động tĩnh gì.
An Noãn Noãn cởi tạp dề xuống, xắn tay áo mặc ở nhà đi lên lầu, quay đầu nhìn hai phần bữa sáng trên bàn, đột nhiên lại có cảm giác quen thuộc, đã bao nhiêu năm cô không được ăn sáng như vậy rồi.
An Noãn Noãn lắc đầu, quay người đi lên lầu vào phòng ngủ.
Người nào đó vốn đã tỉnh lại nằm xuống, hô hấp đều đều hơi thở tươi mát, để bé thỏ trắng An Noãn Noãn đến phán đoán xem anh có thật sự ngủ hay không.
An Noãn Noãn đứng ở đầu giường nhìn bộ dạng Cố Bắc Thần "ngủ", lông mi của người đàn ông này vừa dày lại vừa dài, may mà lông mi của Cố Bắc Thần không cong lên, nếu không sẽ trở thành phụ nữ mất, lông mi vừa dày vừa dài tạo thành hai vòng cung cong trên mí mắt anh.
Ừm, giá trị nhan sắc quả nhiên rất cao, nếu không thì các tiểu thư nhà giàu của thành phố làm sao lại coi trọng, nghĩ như vậy, An Noãn Noãn đột nhiên có cảm giác giống Alexander!
Tuy An Noãn Noãn cũng là một mỹ nhân, nhưng một người đàn ông xuất thân từ gia đình giàu có, người ta nói xem anh đẹp như vậy! Ngoại trừ trêu hoa nghẹo nguyệt thì chính là trêu hoa nghẹo nguyệt, ngẫm lại thì một người đàn ông cực phẩm như vậy, nếu là cô năm mười lăm tuổi thì sẽ không có can đảm lén nhìn anh được vài lần đâu!
2: Buổi sáng tình yêu
Haizz, nói đến thì lại rơi nước mắt nha, hồi đó bà nội nói với cô, không được làm lộn xộn đồ trong nhà chủ, không được phép ngó nghiêng, đủ thứ không được phép, cô liền thật sự nghe lời, ngay cả thiếu gia nhà họ Cố cũng không dám lén nhìn!
Đột nhiên, người phụ nữ nào đó lại nhớ đến trò đùa dai, tối hôm qua không phải là không cẩn thận đè anh hay sao, anh còn rống lên hỏi cô đang làm gì, hừ hừ, khoé môi của An Noãn Noãn khẽ cong lên, cô đưa lưỡi khẽ liếm cánh môi đầy đặn của mình, chậc chậc, người đàn ông này càng nhìn càng mê, có thể hôn trộm anh một chút được không?
Từ lúc cô lên lầu, Cố Bắc Thần đã nghe thấy rồi, tất cả trò đùa của người phụ nữ nào đó đều nằm trong lòng bàn tay tay của một vị đang "nằm ngáy" kia, nhưng mà cô gái này có vẻ định hôn trộm anh sao?
Có người nhắm chặt mắt, nhưng cô gái kia thật sự rề rà, tại sao lại chưa cúi thấp đầu nữa, khiến người nào đó rất nhanh liền không thể nhịn nổi nữa!
Tới gần hơn, gần hơn, Cố Bắc Thần khẽ nhếch khoé môi, nhưng cô gái này còn chưa hôn, người nào đó đã phát ra giọng nói trầm thấp: "Cố phu nhân, rốt cuộc là em có muốn hôn hay không?"
Nói xong Cố Bắc Thần đã mở mắt ra, nhìn mặt của An Noãn Noãn đnag ghé sát mặt anh, hơi nhướng mày.
"A!" An Noãn Noãn ngạc nhiên, liền lùi về sau: "Anh vậy mà lại giả bộ ngủ... a..."
Một bàn tay to lớn nắm lấy eo cô, khiến cô trực tiếp ngã xuống lồng ngực anh, môi tự nhiên cũng vì vậy mà áp vào môi của anh!
Cố Bắc Thần để môi mỏng như có như không cọ xát với môi cô: "Cô gái xấu xa, để bản soái cả đêm làm nệm thịt cho em, giờ hôn một cái cũng không được sao?"
Người nào đó giờ phút này vô cùng muốn cô, hoặc có thể là do buổi sáng dục vọng của đàn ông rất mãnh liệt, nhìn qua thì có rất nhiều nguyên nhân! Anh thật sự có chút không kìm chế nổi, hơi nâng cằm lên, dùng sức siết chặt cô hơn, khiến cho hai người dễ dàng hôn nhau.
An Noãn Noãn cúi đầu, hai má ửng đỏ, đôi môi đầy đặn mấp máy: "Bữa sáng xong rồi... Ưm..." Bị Cố Bắc Thần cắn nhẹ một cái.
Thấy con thỏ trắng dường như lại có chút kinh ngạc, khoé môi Cố Bắc Thần lại giương lên, chỉ một chút lướt qua như vậy không đủ thoả mãn anh, còn muốn thêm nữa...
Môi của cô mềm mại đàn hồi như thạch, tối hôm qua cô nằm trên ngực anh hương thơm nhàn nhạt, mùi hương dường như rất quen thuộc.
Đột nhiên, ánh mắt của Cố Bắc Thần sáng lên, anh đè cái ót của cô xuống, nụ hôn bắt đầu sâu hơn.
Đến khi bàn tay to của người đàn ông nào đó luồn vào trong quần áo cô, An Noãn Noãn mới mở to hai mắt: "Đừng..." Đôi mắt xinh đẹp lúc này sợ hãi.
Cố Bắc Thần lúc này mới chậm rãi đè xuống dục vọng vừa thức tỉnh, nhẹ nhàng đưa tay bóp eo cô, môi mỏng chậm rãi lướt qua môi cô, giọng nói trầm thấp khàn khàn nói: "Buổi sáng tốt lành, cô gái của anh!"
An Noãn Noãn thừa cơ đứng lên, sờ môi quay người: "Anh, anh nhanh dậy ăn sáng đi, xong rồi còn rèn luyện nữa!"
Cố Bắc Thần vừa đến cầu thang thì ánh mắt đã dán chặt vào người An Noãn Noãn, người phụ nữ nào đó mặc một bộ đồ đơn giản dễ thương, tạp dề kẻ sọc, mái tóc dài buộc cao lộ cần cổ trắng nõn, hai lọc tóc mai vén gọn sau tai, quả nhiên như một con búp bê mang bộ dáng cô hầu nhỏ mà!