Mà điều làm Cố Bắc Thần bực mình là bản thân anh không phải luôn tự khống chế mình rất tốt sao. Thế này là thế nào chứ? Mấy ngày gần đây anh tiếp xúc với con bé này một chút thì cả người giống như đã thay đổi rồi, hoàn toàn không còn nằm trong sự kiểm soát của anh nữa.
Không lẽ là mình thật sự quá cần phụ nữ à?
Cố Bắc Thần chỉ đành buông An Noãn Noãn ra chút. Bàn tay và cánh tay vừa hay nắm chắc lấy người cô, không hề kề sát vào người cô. Anh thản nhiên nói: “Mặc bộ đồ dày như vậy đi ngủ không khó chịu à? Hay là vì đề phòng tôi?”
An Noãn Noãn đã nhắm chặt mắt lại, nhẹ giọng đáp: “Không, không đề phòng anh. Tôi chỉ mang theo một bộ đồ như vậy thôi.”
Trong lòng cô thật ra là một tiếng nói khác đang trả lời anh. Anh cho rằng anh không phải là lưu manh sao? Người ta vốn dĩ đã căng thẳng rồi. Anh lại vừa khéo cởi hết sạch.
Thật ra hai người họ lăn lộn đến bây giờ tuy cái gì cũng chưa làm nhưng họ cũng mệt mỏi lắm rồi. Suy cho cùng Cố Bắc Thần vẫn không nhìn thấy thứ anh muốn thấy liền hơi nhíu ấn đường rồi thản nhiên nói: “Thật ra ngủ khoả thân kiểu này tốt...”
Còn chưa đợi Cố Bắc Thần nói xong, An Noãn Noãn liền gắt gao giữ chặt lấy tà áo của mình: “Không, không, không. Không cần đâu. Tôi thích mặc đồ đi ngủ.”
Cố Bắc Thần ngây người. Bỏ đi. Cũng thế thôi. Có phải hay không cũng không còn quan trọng nữa? Dù sao thì cũng đã hợp pháp rồi. Không nghĩ nhiều như vậy nữa.
Anh vỗ nhẹ sống lưng của cô rồi từ từ buông cô ra: “Ngủ ngon. Đừng xoay qua đó rồi rớt xuống dưới đất. Tôi sẽ không quan tâm em đâu.”
Người phụ nữ nào đó im lặng thở ra một hơi vừa dài vừa sâu. Toàn thân cô thả lỏng rồi mơ mơ màng màng mà đi ngủ.
Hôm sau, mặt trời lên cao, người phụ nữ nào đó không biết mơ thấy cái gì vui vẻ mà nhếch miệng cười hai tiếng “ha ha”. Khoé miệng cô còn đang chảy nước miếng. Cô cười cười rồi nghẹn ngào khóc.
Cố Bắc Thần hơi cong môi lên. Anh bình tĩnh nhìn người phụ nữ nằm ghé lên trên người mình vừa khóc vừa cười. Anh hơi nhíu mày rồi hôn nhẹ lên hàng lông mi cong vút của cô.
An Noãn Noãn cảm thấy ngứa ngứa đưa tay ra dụi mắt. Lúc này mới động đậy mi mắt rồi từ từ mở mắt ra.
Bỗng nhiên người phụ nữ nào đó nhảy dựng lên trợn tròn mắt. Cô đưa tay che miệng. Sao cô có thể nằm ghé lên trên người của Cố Bắc Thần chứ?
Trời ơi, bổ một tia sấm sét vào người cô đi!
Không không không. Mặc dù cô đi ngủ không ngay ngắn, tư thế ngủ của cô không đẹp nhưng cô chắc chắn sẽ không làm như vậy.
Nhưng ai hãy nói với cô đi. Cảnh tượng trước mắt cô này là tình huống gì thế?
1: Buổi sáng ấm áp
Có điều vẫn tốt, vẫn tốt, người phụ nữ nào đó nín thở, bò xuống, thừa dịp hiện tại Cố Bắc Thần còn chưa tỉnh lại thì mau nằm xuống ngủ, nếu không đợi anh tỉnh lại mà phát hiện cô như thế thì da mặt này để đâu.
Nhưng trong lúc người phụ nữ nào đó sắp thành công xuống khỏi người Cố Bắc Thần, thì ngay lúc đó, Cố Bắc Thần liền mở mắt, anh mở mắt so với người khác mở mắt không hề giống, anh không vì vừa tỉnh và đang trong thời kỳ dưỡng bệnh mà mơ màng, chỉ cần đôi mắt mở ra là đồng thời ý thức cũng lập tức tỉnh táo, mấu chốt là anh đã sớm tỉnh rồi không phải sao!
Anh nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thăm thẳm, cố ý tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn cô gái trước mặt, biểu cảm giật mình, giọng nói nghiêm túc: "An Noãn Noãn, em định làm gì tôi?"
Cô toàn tâm toàn ý nín thở, An Noãn Noãn đang từ trên người Cố Bắc Thần trượt xuống đột nhiên sửng sờ, "phựt" hoàn toàn nằm hẳn ở trên người Cố Bắc Thần.
Cô gấp gáp nuốt nước miếng, bắt đầu nói lắp bắp: "Tôi, tôi, tôi đã nói rồi tư thế ngủ của tôi không tốt mà..."
An Noãn Noãn hận không thể tìm được một chỗ để chui xuống, thật sự là vô dụng quá, như thế nào mà cô lại có thể nằm trên người anh ngủ vậy, ai có thể nói cho cô biết là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì được không?
Lúc này, bàn tay to lớn của Cố Bắc Thần vừa vặn đặt ở trên lưng của An Noãn Noãn, hiện tại cô bởi vì quá căng thẳng mà quên bò xuống, vẫn không nhúc nhích nằm trên người của anh.
Tối hôm qua khi nằm ngủ, bởi vì quá căng thẳng mà cả người đổ mồ hôi, nên An Noãn Noãn liền cởi ra vài cái nút áo, lúc này áo ngủ xiêu xiêu vẹo vẹo làm lộ ra bờ vai trắng tuyết của cô, mà chính cô lại hoàn toàn không biết tình huống này.
Ánh mắt của Cố Bắc Thần đang nhìn chằm chằm An Noãn Noãn bỗng dời xuống, dừng lại trên vai cô, chân mày hơi nhíu lại, người phụ nữ nào đó vẫn còn vùi đầu giả chết, anh dứt khoát làm một động tác trở mình, khiến cho hai người mặt đối mặt nằm xuống, mặt trái của An Noãn Noãn hướng lên trên.
"Đừng lộn xộn." Cố Bắc Thần trở mình xong liền nói với An Noãn Noãn một câu như vậy, người phụ nữ nào đó quả thật không nhúc nhích nữa, ngoan ngoãn nằm yên trong ngực anh.
Thật ra, áo ngủ của An Noãn Noãn là do Cố Bắc Thần tối qua thừa lúc cô ngủ mà cởi ra, cô xác thực cũng bị mồ hôi làm cho khó chịu nên cũng muốn cởi nút áo ra, cho nên liền dứt khoát để Cố Bắc Thần cởi nút.
Tuy đèn ngủ anh mở không quá sáng, nhưng anh rõ ràng nhìn thấy trên ngực trái của An Noãn Noãn có vết thương do súng bắn, cho nên trong nháy mắt đã hoàn toàn xác định, cô chính là Andil.
Về phần Andil tại sao lại là cháu gái của người làm nhà anh? Điểm này thì không làm khó được anh.
Cố Bắc Thần nhẹ nhàng xoa xoa tóc của An Noãn Noãn, vì mới sáng sớm nên giọng nói có chút lười biếng: "Được rồi, đùa với em chút thôi, lại còn thẹn thùng nữa sao?"
An Noãn Noãn vội vàng đưa đầu vào bàn tay anh: "Tôi, tôi, tôi đi làm bữa sáng cho anh! Anh muốn ăn cái gì?"
Cố Bắc Thần buồn cười vuốt vuốt tóc cô, ngón tay thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, hết chải rồi vuốt mái tóc của cô: "Chưa đến sáu giờ nữa, chồng em không dễ gì mới có được một kỳ nghỉ, mà em lại muốn dậy sớm như vậy để ăn sáng sao?"
Nhưng bây giờ An Noãn Noãn bị quấy nhiễu đến như vậy rồi thì làm sao có thể ngủ được nữa, mà Cố Bắc Thần thì lại càng không có buồn ngủ, tối hôm qua sau khi trông thấy vết sẹo kia của cô thì cả đêm anh hầu như không ngủ được chút nào.
Cố Bắc Thần vuốt vuốt tóc cô, nhẹ nhàng nói: "Noãn Noãn, có phải là ngủ không được nữa đúng không?"
Đầu của An Noãn Noãn vẫn chôn chặt trong ngực của Cố Bắc Thần, dùng sức gật đầu: "Ừm!"
2: Buổi sáng ấm áp
"Vậy chúng ta từ từ tán gẫu đi!" Cố Bắc Thần vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
"Được, được thôi." An Noãn Noãn rúc đầu trong lòng anh gật gật đầu.
"Em muốn đi chỗ nào chơi nhất?" Cố Bắc Thần nhẹ nhàng hỏi, giống như là thật sự cùng cô nói chuyện phiếm.
An Noãn Noãn suy nghĩ một chút: "Ừm, đầu tiên đi biển, sau đó lại đi đến thảo nguyên cưỡi ngựa, có được không?"
Nói xong An Noãn Noãn lại bỗng dưng cảm thấy hối hận, nhớ đến lúc trước Lục Tĩnh Vũ có hỏi cô, hình như cô cũng trả lời như vậy, về sau Lục Tĩnh Vũ thật sự muốn đưa cô đi, nhưng lại bị bà ngoại cản lại, bà ngoại thật sự lo lắng về chuyện cô ở bên cạnh Lục Tĩnh Vũ.
Cảm giác thân thể cô gái trong ngực có chút run vì căng thẳng, nhưng mà lần này lại rất khác những lần trước.
"Làm sao vậy?" Cố Bắc Thần nhìn khuôn mặt của người phụ nữ trong lòng, hỏi.
An Noãn Noãn cúi mắt xuống, cố gắng không nhìn vào mắt của Cố Bắc Thần, yếu ớt nói: "Không có gì, không sao cả, chỉ là, tùy tiện nói như vậy thôi."
Thật ra, không biết vì cái gì, nhớ tới những chuyện về Lục Tĩnh Vũ, bất luận là anh ta đối xử tốt với cô như thế nào, ví dụ như ban đầu đã hạ mình mà theo đuổi cô, hoặc là anh ta là cặn bã, ví dụ như mỗi lần anh ta kéo cô muốn ôm cô, chạm vào cô, thậm chí còn ám chỉ muốn bên cô, nhưng cô lại không đồng ý.
Theo quan điểm của An Noãn Noãn, thì lần đầu của người phụ nữ nhất định phải trao cho người mình yêu, chính là người mà "thời điểm em yêu anh, thì anh cũng yêu em", nhưng cô lại luôn cảm thấy Lục Tĩnh Vũ không tôn trọng cô, còn cô thì dường như cũng không yêu anh ta từ tận đáy lòng, cho nên hai người thật sự không hợp nhau chút nào.
Thẳng đến khi nhìn thấy Lục Tĩnh Vũ và Mục Hiểu Hiểu cùng nhau dây dưa trên giường, lúc đó hình như cô cũng không đến mức quá đau khổ, ngược lại còn rất nhanh đã khôi phục trở lại, Thang Mễ tổng kết là cậu căn bản không có yêu Lục Tĩnh Vũ, ở một khía cạnh nào đó, trong thế giới của cậu căn bản là không tin tưởng vào tình yêu, cho nên cậu mới không đáp ứng yêu cầu của Lục Tĩnh Vũ, muốn sống chung, cho nên, dù cho đã chứng kiến anh ta và người phụ nữ khác mây mưa trên giường, thì cậu cũng sẽ không cảm thấy quá đau khổ.