Khoé môi của An Noãn Noãn chỉ cách cái cằm của Cố Bắc Thần một khoảng cách rất nhỏ.
An Noãn Noãn vừa mới tắm xong nên trên người cô có mùi hương hoa hồng của sữa tắm, còn có mùi chanh của dầu gội đầu. Cho dù có hai loại mùi hương dễ chịu đó trên người cô thì cũng không che đậy nổi mùi hương cơ thể đặc biệt vốn có của con gái trên người cô.
Mùi hương này khiến người nào đó cảm thấy như từng quen biết.
Mấy ngày nay, Cố Bắc Thần đều tận lực cảm nhận loại mùi hương cơ thể này. Sẽ không trùng hợp như vậy, ngoại trừ một khả năng. Cô bé này một trăm phần trăm chính là nha đầu điên Andil đó.
2: Không thể nào ra tay a!
An Noãn Noãn mặc một bồ đồ ngủ bảo thủ đáng yêu. Cố Bắc Thần căn bản không thể nào ra tay được. Cho nên anh nhìn cô, tự nhiên lấy đi cái khăn cô cầm trong tay: “Tắm lâu như vậy mà vẫn chưa sấy khô tóc.”
Cố Bắc Thần dứt lời liền dùng ánh mắt chỉ vào cái ghế ở bàn trang điểm: “Ngồi vào cái ghế bên đó, tôi lau khô tóc cho em.”
An Noãn Noãn nhân cơ hội này mà mau chóng thoát ra khỏi vòng tay của Cố Bắc Thần, nói lắp bắp: “Hay là để tôi đi. Anh bị thương.”
Cố Bắc Thần nhíu mày: “Sấy tóc cần dùng chân sao?”
An Noãn Noãn nghẹn họng: “•...•”
Tay anh rất to cho nên lúc nắm tóc cô rất tùy ý. Sấy tóc cũng rất nhanh. Nhưng sau đó, ngón tay của người nào đó như cố ý như không cố ý đụng qua chạm lại vào sau gáy cô. Lớp chai mỏng đụng qua khiến sau gáy của An Noãn Noãn truyền đến một trận tê dại. Cảm giác đó giống như bị điện giật làm cho toàn thân cô rùng mình.
Lúc An Noãn Noãn cắn răng tiếp nhận sự chăm sóc tóc “tận tâm” của anh, khoé môi của người nào đó cong lên. Lúc này anh mới ấn vào công tắc tắt máy sấy đi. Giọng nói anh vừa trầm ấm vừa khàn khàn rơi xuống. Con mắt vừa đen vừa sâu thẳm nhìn người trong gương: “Được rồi.”
Phù. An Noãn Noãn không lên tiếng, thở phào một tiếng trong lòng. Mặc dù cô không phát ra tiếng nhưng anh vẫn thấy rõ ràng.
Người nào đó hơi cau mày rồi nhìn người trong gương thản nhiên nói: “Dọn dẹp lại đi rồi đi ngủ.”
Anh nói bình thản nhẹ nhàng nhưng trong lòng An Noãn Noãn lại có suy nghĩ khác. Làm sao để có thể khiến cho anh cảm thấy cô không quái dị? Mà còn có thể nhận được sự đồng ý của anh. Hai người chia giường mà ngủ.
Mặc dù phòng ngủ có một chiếc giường nhưng ở phòng khách còn có một cái ghế sô pha to như vậy.
Vốn dĩ hai ngày trước, lúc An Noãn Noãn và mấy người cảnh vệ của Cố Bắc Thần đi mua đồ, cô muốn mua hai chiếc giường. Nhưng cô lo lắng sẽ bị mấy người đó nhìn ra kẽ hở nên không mua vì vậy mà những phòng khác đều trống trơn như cũ.
An Noãn Noãn nhìn mắt cá chân của người nào đó rồi nghiêm túc nói: “Hay là tôi ngủ ở sô pha đi. Tôi sợ bản thân đi ngủ không cẩn thận đạp trúng vết thương của anh.”
Ừm. Cái lý do này không tệ. Một chút kỳ lạ cũng không có.
Cố Bắc Thần lại cười “ha ha” một tiếng rồi đưa tay ra nâng cằm cô lên nhẹ nhàng ma sát. Anh hơi lưu manh gật đầu rồi cũng đoan trang nói: “Không sao. Tôi ngủ rất quy củ, cũng không ngủ sâu đâu. Cho nên em không làm chân tôi bị thương đâu. Còn những nơi khác... em tùy ý gây thương tích cũng được.”
Thấy An Noãn Noãn thất vọng nhìn mình. Ngoại trừ lông mi anh không ngừng run rẩy, lồng ngực dao động, nhìn người nào đó mà toàn thân anh có một luồng nhiệt chạy từ dưới lên trên.
Vì không để bản thân khó chịu, Cố Bắc Thần vừa dứt lời liền xoay người đi hắng giọng rồi mới thản nhiên trèo lên giường: “Ngủ ngon nha bà Cố.” Rồi anh từ từ nhắm mắt lại.
Một lúc lâu không thấy động tĩnh, Cố Bắc Thần mở mắt ra. Người phụ nữ nào đó vẫn đang ngây người ngay tại chỗ.
Cố Bắc Thần vỗ tay xuống giường: “An Noãn Noãn, đêm nay em định đứng canh cho tôi đấy à?” Dứt lời, người đó lại lắc cái chân đang bị thương của mình: “Em xem, chồng em bây giờ bị tàn tật một nửa rồi. Muốn làm gì đó với em cũng không có khả năng đúng không?”
An Noãn Noãn cắn môi dưới, nhìn trộm người đó rồi đến một góc giường nhẹ nhàng trèo lên. Nằm xuống một chỗ cách Cố Bắc Thần khoảng cách tám trượng.
Cố Bắc Thần tắt đèn. Anh đỡ tay lên trán, không kiên nhẫn nói: “Tôi không đến nỗi đói bụng ăn quàng. Em ngủ cách xa như vậy, không chịu đắp chăn là muốn kháng nghị gì với tôi?” Dứt lời, cánh tay dài của anh kéo cô ôm vào lòng rồi hung hăng nói: “Đừng động đậy. Tôi thật sự không phải kẻ tiểu nhân.”
1: Anh đã làm gì với tôi?
An Noãn Noãn quả thực cảm thấy rất khác lạ. Phụ nữ bây giờ không phải đều tùy tiện chơi tình, một, đêm sao? Cô như thế này có phải là đã quá cổ hủ, quá không hiểu phong tình không? Nhưng mà cô cũng không biết nên làm gì mới đúng nữa.
Người phụ nữ nào đó bị Cố Bắc Thần ôm quá chặt, dường như ngạt thở. Cô cắn răng dưới, nhẹ nhàng đẩy người đó ra, yếu ớt nói: “Anh, anh buông tôi ra một chút được không? Tôi, tôi cái đó, thật sự không quen lắm.”
Cố Bắc Thần cố gắng buông lời nói lười biếng hết mức: “Thả lỏng. Đừng cảnh giác cao độ như thế. Cơ thể siết chặt quá căn bản không ngủ được đâu. Hiểu không?”
Bởi vì lúc này trong phòng ngủ vô cùng tối tăm nên An Noãn Noãn mới dám ở trong lòng người nào đó làm mặt quỷ, nhe răng trợn mắt. Sau đó, cô mới ấm ức nói: “Tôi không có cảnh giác cao độ như vậy. Chỉ là lần đầu tiên tôi ngủ cùng đàn ông cho nên căng thẳng...”
Cố Bắc Thần trực tiếp cười nhạo thành tiếng. Cánh tay to lớn của anh hơi buông cô ra. Nhưng cánh tay ôm cô vẫn chưa hề lấy đi. Anh trầm giọng nói: “Vậy sao? Vậy tôi cực kỳ vinh dự rồi. Được bà Cố ngủ cùng lần đầu tiên.” Anh cười xấu xa nhéo nhéo cái eo của cô. “Nhưng tôi lại cảm thấy em xem tôi là tên háo sắc mà đề phòng. Con bé xấu xa, tôi là chồng của em đấy. Có hiểu không?”
An Noãn Noãn lại động đậy một lần nữa: “Biết, biết. Đương nhiên biết anh là chồng của tôi rồi. Nhưng anh, anh đừng ôm tôi.”
Cô là phụ nữ đấy. Không lẽ anh không biết phụ nữ cũng có phản ứng đó sao? Khụ khụ.
Cố Bắc Thần chỉ đành xoay người nằm đối diện với An Noãn Noãn. Cánh tay to lớn của anh vừa cử động thì áo ngủ trên người liền bị anh cởi ra rồi ném xuống dưới đất. Lúc này, mặc dù là cô không nhìn thấy nhưng hơi thở nam tính của anh càng nồng đậm hơn. An Noãn Noãn hoàn toàn không dám tin rằng lúc này người đàn ông chỉ cách bản thân cô vài milimet đang trần truồng và cùng cô đắp chung một chiếc chăn.
Không lẽ đây là thật sự muốn nằm chung trong một cái chăn rồi nói chuyện đơn thuần sao?
Bây giờ An Noãn Noãn lại càng căng thẳng hơn rồi. Tay chân cô đều không biết nên làm cái gì.
Nhưng quân trưởng Cố lại giống như không có chuyện gì mà trực tiếp đắp chăn lên người An Noãn Noãn. Anh không hề phát giác mà kéo khoảng cách giữa hai người gần lại một chút. Cô đã cảm nhận được da thịt cứng cáp và thành lũy rõ ràng, nhiệt lượng nam tính ở bên ngoài lớp áo ngủ mỏng manh của cô tỏa ra.
Cố Bắc Thần kéo một cái làm cho An Noãn Noãn bất ngờ lăn vào trong lòng anh. Hai người họ hoàn toàn nằm sát vào với nhau. Mà cánh tay Cố Bắc Thần ôm cô còn đặt trên eo của cô. Lúc này, hai người nghiêng người nằm đối diện nhau thật sự vô cùng mờ ám.
“Ực ực.” An Noãn Noãn nuốt nước miếng. Mùi hương dễ chịu trên người anh hoàn toàn chui vào trong mũi của cô. Trừ lần đó ra, dầu gội đầu và sữa tắm của hai người đều toả ra cùng một mùi hương.
Trong lúc cơ thể An Noãn Noãn hoàn toàn cứng đờ ra, cô cảm thấy tim của bản thân mình đập thình thịch. Mà cô và anh dán sát nhau như thế, đồng thời cô nghe thấy được tiếng tim đập của anh. Thế thì có phải anh cũng nghe thấy tiếng tim đập của cô không?
Trong lúc suy nghĩ đang rời rạc, An Noãn Noãn cảm thấy cơ thể nóng bỏng của người đàn ông và hơi thở dồn dập. Trong lòng kinh hãi, cô liền đẩy ngực Cố Bắc Thần ra: “Này, anh đồ lưu manh...”
Cố Bắc Thần đưa tay ra bật cái đèn ở đầu giường lên. Khuôn mặt đầy hắc tuyến của anh kề sát vào tai cô trầm giọng nói: “Tôi lưu manh? Chồng của em là một người đàn ông bình thường đấy.” Dứt lời, anh tức cười cầm lấy cằm cô ép cô đối mặt với anh rồi nói từng câu từng chữ: “Cô bé, thả lỏng đi. Đây là phản ứng bình thường của một người đàn ông đối với vợ của mình thôi. Trước khi em chưa hoàn toàn tiếp nhận chuyện chúng ta đã kết hôn, tôi sẽ không cưỡng ép em đâu. Nhưng mà...”
2: Anh đã làm gì với tôi?
Anh ma sát cái cằm trơn bóng của cô rồi trầm giọng nói: “Nhưng tôi đã từng nói với em rồi. Chỉ cho em thời gian một tháng thôi. Ừm. Bà Cố.” Giọng nói của anh cực kỳ dịu dàng nhưng biểu cảm trên gương mặt anh lại vô cùng nghiêm túc.
An Noãn Noãn vẫn chịu thua Cố Bắc Thần vừa bá đạo lại dịu dàng. Cô không ngừng điều chỉnh lại tâm trạng căng thẳng không thể nào nói rõ được của mình. Nhưng cả người cô từ đầu đến cuối vẫn cứng đờ nằm trong vòng tay anh.
Cứ như vậy, người phụ nữ nào đó làm bản thân mình đổ mồ hôi đầy đầu. Đến cả áo ngủ trên người cô cũng bị mồ hôi dính vào một chút, dính chặt vào vô cùng khó chịu.
Cố Bắc Thần cũng cảm nhận được việc cô quả thực không dễ chịu nên không được tự nhiên. Thật ra anh đúng là không tốt gì hết. Nói thật lòng thì chút thương tích nhỏ đó vốn dĩ không gây ảnh hưởng đến việc anh làm cái gì đó. Lại nói một người đàn ông bình thường như vậy lại ôm người phụ nữ hợp pháp của mình mà người đó lại vừa thơm vừa mềm, anh sao lại không có tí phản ứng gì được.