Lục Đào kêu lên: “Đại gia à, sao anh không hỏi tôi sau khi tan làm có đi xã giao hay hẹn hò không.”
Cố Bắc Thần vô cùng nghiêm túc: “Lấy đâu ra lắm lời như vậy? Cứ như vậy đi.” Dứt lời, anh cúp máy, quyết đoán không cho đối phương nói gì hoặc có cơ hội từ chối.
Lục Đào cầm điện thoại cắn răng: “Được thôi. Được thôi. Anh đại gia, ai bảo anh là Cố Bắc Thần chứ. Tôi đây nhịn vậy.”
Cơm tối có vẻ khá đơn giản, bốn món ăn cùng với một bát canh. Kỳ thực mỗi món ăn đều là nguyên liệu mà chị Dương đã dày công chuẩn bị sẵn. Chị Dương sợ cô không biết nên đã ghi lại cẩn thận thứ tự các bước, thời gian nấu với độ lửa của từng món ăn cho cô.
An Noãn Noãn thật ra cũng chỉ biết làm mấy món ăn bình thường. Canh đơn giản còn được. Dựa theo trình tự mà chị Dương viết ra thì như nhìn quả bầu mà vẽ ra chiếc gáo. Tuy nhiên cô cũng thông minh, màu sắc hay hương vị đều không tệ.
2: Không nhìn xem là vợ của ai!
Lục Đào vừa ăn vừa khen không ngớt miệng: “Ừm ừm ừm, đồ ăn làm ngon lắm, ngon lắm.” Dứt lời anh ta liếc qua Cố Bắc Thần: “Cậu xem ra có lộc ăn, diễm phúc không ít nha. Tất cả đều để một mình cậu trúng được giải nhất rồi. Năm nay cô gái có tài nấu ăn như vậy không nhiều đâu.”
Cố Bắc Thần xoa đầu An Noãn Noãn, cong miệng: “Đương nhiên, cô gái nhà tôi là người đặc biệt nhất, là độc nhất vô nhị.”
An Noãn Noãn lại xấu hổ rồi. Cô nháy mắt ra hiệu cho quân trưởng đại nhân nào đó đừng làm mấy trò buồn nôn nữa.
Cố Bắc Thần và Lục Đào cũng không nói gì nữa. Ăn cơm xong hai người họ ngồi trong khách xem kênh quân sự và tin tức. Họ thường nói thầm mấy câu. Còn An Noãn Noãn ở trong nhà bếp rửa bát.
“Anh Lục, ăn hoa quả.” An Noãn Noãn mặt mày hớn hở nói.
Lục Đào không khách khí dùng tăm cắm xuống miếng dưa hami (dưa vàng) rồi bỏ vào miệng. Ăn xong: “Ừm. Ngon lắm.”
Cố Bắc Thần trừng mắt nhìn anh ta: “Anh chưa từng ăn hoa quả sao? Đến hoa quả nhà tôi còn ngon hơn của nhà anh.”
Không khí rất là kỳ quái tản ra xung quanh người nào đó. Lục Đào nhíu mày: “Hình như là vậy.” Cố ý trêu tức người đàn ông keo kiệt nào đó.
An Noãn Noãn tươi cười: “Anh Lục đừng nghe anh ấy nói linh tinh. Anh cứ ăn phần của mình là được rồi.”
Lục Đào khua tay: “Đừng cứ gọi anh Lục nữa. Nghe không được tự nhiên mà lại xa lạ nữa. Gọi anh đi. Tôi lớn hơn Bắc Thần.”
“Chỉ lớn hơn 15 ngày thôi.” Cố Bắc Thần rất ngây thơ như trẻ con mẫu giáo.
“Lớn hơn 15 phút cũng là anh, đúng không?” Lúc này Lục Đào cũng có một nửa dáng vẻ ông chủ lớn rồi.
Cố Bắc Thần liếc nhìn Lục Đào, lúc này Lục tổng mới chịu thu lại cái tính lưu manh bất kham kia. Anh ta nhìn qua An Noãn Noãn, vô cùng nghiêm túc hỏi: “Em dâu, nghe nói cô học thiết kế quảng cáo.”
An Noãn Noãn đang cúi đầu bóc vỏ cam thì ngẩng mặt lên gật đầu: “Vâng. Là học thiết kế quảng cáo.”
Lúc thi đại học, bà ngoại một lòng muốn An Noãn Noãn đăng ký vào ngành y. Ngoại trừ việc cứu sống cho người khác ra, bà còn nghĩ xa hơn. Sau này lúc thật sự hết lối thoát thì có thể mở phòng khám hoặc làm bác sĩ ở bệnh viện tư. Đều không tệ.
Năm đó bà nói: “Chuyện gì cũng đều có thể làm giả, làm bừa được nhưng chuyện chữa bệnh cứu người không phải là chuyện ai cũng có thể làm được. Cái đó bắt buộc phải có bản lĩnh thật sự thì mới được.”
Đáng tiếc, An Noãn Noãn trời sinh nhát gan. Từ bé cô đã sợ tiêm. Chuyện cầm dao xuống tay trên cơ thể người khác có đánh chết cô cũng không dám làm. Cho nên bà cũng không có cách nào để ép cô, liền buông bỏ để cho cô tự chọn.
Lục Đào thận trọng nói: “Vậy không biết có thể mời em dâu đến bộ phận thiết kế của chúng tôi để nhậm chức không?”
A!
Lông mi của An Noãn Noãn khẽ động đậy vài cái. Cô cười rất không tự nhiên: “Cái đó có xem như đi cửa sau không?”
Lục Đào liếc qua Cố Bắc Thần. Vẻ mặt anh bình thản giống như chuyện này không liên quan gì đến anh vậy.
Lục Đào âm thầm mắng mấy câu trong lòng rồi lại đoan trang nhìn An Noãn Noãn: “Vừa là cửa sau vừa là cửa trước.”
An Noãn Noãn nghe vậy thì sững sờ. Cô nhìn Lục Đào rồi lại nhìn về phía Cố Bắc Thần. Cô thấy chú Cố không có biểu cảm gì thì liền nhìn về phía Lục Đào: “Cũng chính là nói Lục tổng chỉ cho tôi cơ hội. Còn việc có thể ở lại hay không là do bản thân tôi. Là vậy đúng không?”
Lục Đào nhìn về phía Cố Bắc Thần: “Cô vợ nhỏ nhà cậu quá thông minh. Cho qua.”
Cố Bắc Thần đắc ý nhướng mày. Sau đó anh xoa đầu An Noãn Noãn: “Đương nhiên là phải thông minh rồi. Không nhìn xem là vợ của ai!”
An Noãn Noãn xấu hổ.
1: Không thể nào ra tay a!
Lục Đào không chịu nổi hai vợ chồng nhà người ta ân ái liền đứng đậy vươn vai: “Vậy tôi đi trước. Ngày mai em dâu tới công ty phỏng vấn nha.”
An Noãn Noãn: “Hả? Nhanh như vậy. Trước như thế này đi, Lục tổng, chờ tôi chút,... cái đó...” Cô nhìn qua Cố Bắc Thần, anh nhìn cô cười như không cười nhướn mày. Giống như là, tôi muốn xem xem em ở trước mặt người anh em của tôi gọi tôi là gì.
An Noãn Noãn vội vã nuốt nước miếng xuống: “Đợi vết thương của anh ấy tốt hơn chút rồi em sẽ trả lời anh. Có được không?”
Sau khi hai người lên tầng, Cố Bắc Thần lại chui vào trong phòng sách, An Noãn Noãn thì đi tắm rửa.
Người phụ nữ nào đó ngâm mình trong bồn tắm rất lâu. Bởi vì có một vấn đề vô cùng nghiêm trọng liên quan đến việc đi ngủ của đêm nay.
Mặc dù cô cũng biết bây giờ mắt cá chân của Cố Bắc Thần bị thương rồi, chắc là anh cũng không làm được gì. Cho dù như vậy, cô cảm giác việc hai người ngủ trên một chiếc giường, cùng đắp một cái chăn, chỉ nói chuyện đơn thuần thôi cũng rất kỳ lạ. Nhưng nếu không ngủ cùng giường với anh thì có khi nào là cô đang quá mức kiêu căng.
Người phụ nữ ngâm mình trong bồn tắm một lúc lâu cũng phải ra ngoài mà đúng không?
Dưới ánh sáng màu cam, căn phòng ngủ ấm áp vô cùng. Ở ban công bên ngoài cửa sổ có một bóng dáng cao to đang đứng. Từng tầng khói bay ra rồi lại biến mất. Hình như anh đang nói chuyện điện thoại.
An Noãn Noãn nhíu mày. Người này có chuyện gì vậy? Bác sĩ đã dặn anh không thể hút thuốc mà. Cô liền đứng tại chỗ không ngừng lau tóc, ngắm nhìn bóng dáng đó. Mặc dù hai người chỉ cách nhau một ô cửa sổ nhưng lúc này trong lòng An Noãn Noãn vẫn luôn cảm thấy khoảng cách giữa họ vô cùng xa xôi.
Cố Bắc Thần nói chuyện xong thì lấy cái tai nghe Bluetooth xuống. Đầu mẩu thuốc lá trong tay cũng cháy sắp hết rồi. Anh quét mắt qua cảnh đêm nơi xa. Anh quay người lại thì liền nhìn thấy An Noãn Noãn đứng trong phòng ngủ lau tóc. Đôi mắt trong veo đó nhìn chằm chằm vào đầu mẩu thuốc lá trong tay anh.
Khóe môi Cố Bắc Thần cong lên, giọng nói trầm ấm giải thích: “Không hút. Chỉ đốt rồi cầm trong tay mân mê thôi.”
An Noãn Noãn vốn dĩ vì ngâm mình trong bồn tắm quá lâu nên khuôn mặt trắng nõn ướt át. Bây giờ sau khi cô bị Cố Bắc Thần nhìn thấu suy nghĩ thì dừng cái khăn cầm trong tay lại. Hai má cô lại càng đỏ hơn. Cô yếu ớt nói: “Không hút là được.”
Cố Bắc Thần đi từng bước về phía An Noãn Noãn. Mà cô bé đó lại ngẩng đầu nhìn anh như vậy rồi quên luôn chuyện lùi về sau. Haiz, động tác hay như thế, cô bé này thế mà lại quên mất. Làm hại người nào đó cũng không biết nên làm gì tiếp theo nữa. Ha ha.
Đôi môi mỏng của ai đó hơi cong lên. Anh nhìn đôi mắt An Noãn Noãn. Trong giọng nói của anh tràn đầy sự ấm áp, mê hoặc: “Tôi có thể hiểu em rất quan tâm tôi không, bà Cố à.”
A!
Lúc này, An Noãn Noãn mới phản ứng lại. Cô đột ngột đi lùi về phía sau. Bởi vì cô cứ giữ mãi một tư thế mà đứng lâu rồi lại bị câu này nói của Cố Bắc Thần dọa sợ nên suýt chút nữa thì cô ngã bổ nhào xuống đất. “Làm gì có chứ?”
“Cẩn thận chút.” Cố Bắc Thần vừa nói vừa kéo An Noãn Noãn vào trong lòng mình.
Dưới ánh đèn ấm áp, hai người họ bốn mắt nhìn nhau. Bởi vì vóc dáng của hai người nên một người rũ mắt, một người ngẩng đầu.