Thang Mễ nói: "Noãn Noãn, anh lính nhà cậu thế nào rồi? Có tốt không?"
An Noãn Noãn trả lời: "Đã xuất viện, giờ đang phục hồi vết thương ở nhà. Tớ đây làm người phụng bồi, chăm sóc như vậy có thể nào không tốt không?"
Cô bị Lục Tĩnh Vũ buộc phải nghỉ việc, chuyện này Thang Mễ không biết đến. Thứ nhất là vì hai người gần đây không gặp nhau. Thứ hai, cô biết quá rõ tính khí của Thang Mễ, nếu như cô ấy biết chuyện Đường Thần vì Lục Tĩnh Vũ mà làm cho cô phải rời khỏi Thinh Đường, cô ấy nhất định sẽ đại nào với Đường Thần một trận, thôi bỏ đi! Chờ cô tìm được chỗ làm mới rồi nói sau, có lẽ lúc đó Thang Mễ cùng lắm chỉ là tức giận một chút thôi.
Nhưng Thang Mễ nói qua điện thoại một cách hưng phấn: "Tớ sẽ đi sân bay đón một người, quân trưởng nhà cậu có thể để cho cậu rời đi một lát hay không? Cậu đã là người phụ nữ kết hôn rồi."
"Hả~" An Noãn Noãn vẫn luôn miễn nhiễm với lời nói mù quáng của Thang Mễ, nhưng dù sao cô cũng thực sự là phụ nữ đã có gia đình.
“Đi đón ai vậy?” An Noãn Noãn hỏi.
2: Không kén ăn
“Đương nhiên là Đường Thần rồi, hehe, đi cùng tớ đi đón sếp của cậu!” Thang Mễ cười ngọt ngào.
An Noãn Noãn suy nghĩ một chút rồi nói: "Tớ nghĩ là hôm nay tớ sẽ không đi được đâu. Cố Bắc Thần bị bó bột ở chân lại không có ai ở nhà."
Thang Mễ nhíu mày hét lên: "Thật là vô lý, gia đình Cố Bắc Thần không phải có hàng tá người hầu, bảo vệ hay sao? Họ muốn cô con dâu nhỏ vừa mới qua cửa nhà liền phục vụ người ta sao? Cậu làm giúp việc hay gì?"
An Noãn Noãn nói đơn giản: "Chúng tớ không ở nhà họ Cố, ra ngoài sống rồi. Mà này, còn có chuyện muốn nói với cậu, cậu đừng cùng Đường Thần làm ầm ĩ đấy nhá!"
"Cậu nói đi, yên tâm."
An Noãn Noãn nói: "Tớ, tớ từ chức rồi, sau này gặp nhau tớ sẽ nói cậu biết về lý do, tóm lại, nếu Đường Thần không nói đến chuyện này thì cậu cũng đừng nhắc đến, biết không?"
Thang Mễ nghi hoặc: "Đường Thần, anh ấy gây khó dễ cho cậu à?"
An Noãn Noãn cười nói: "Làm sao có chuyện đấy chứ? Là chuyện riêng của tớ. Nói sau nhé, tớ cúp máy trước đây!"
Cất điện thoại, cô co chân, vùi mặt vào đầu gối, sẽ có ngày Thang Mễ biết chuyện này, sau bao lâu cô không phải không biết Đường Thần và Lục Tĩnh Vũ thân thiết, nhưng hiện tại điều cô lo lắng nhất là giữa Thang Mễ và Đường Thần xảy ra vấn đề.
Thật ra, trong chuyện này từ đầu đến cuối cô không hề trách Đường Thần, dù sao thì anh ta mở công ty để kiếm lợi nhuận, mối quan hệ của anh ta với Lục Tĩnh Vũ bất kể là tình bạn hay là có nhiều lợi ích thì cũng không thể trách được.
Nhưng cô lại lo lắng cho Thang Mễ, Thang Mễ từ vụ Lục Tĩnh Vũ và Mục Hiểu Hiểu vẫn luôn ghét Lục Tĩnh Vũ, Đường Thần lại trơ mắt nhìn cô rời đi Thinh Đường như vậy đối với anh ta mà chính là bất lợi nhất.
Nhưng cô lại không muốn mọi người biết rằng cô đã kết hôn với Cố Bắc Thần, cô rốt cuộc phải làm sao đây?
Cô hiểu rằng chỉ ba chữ Cố Bắc Thần thôi cũng đủ hạ gục nhiều người, nhưng nhìn lại bộ dạng của cô hiện giờ, chẳng có điểm nào gọi là có chút xứng đôi với anh cả.
Sau khi An Noãn Noãn dọn đồ đạc xong, cô liền nằm trên sô pha, nhìn lên trần nhà, đầu óc trống rỗng.
Nếu Lục Tĩnh Vũ cứ chèn ép cô, hiện lại cùng Mục Hiểu Hiểu kết hợp, thì bất kỳ ngành nào liên quan đến quảng cáo đều không chứa chấp cô đi.
An Noãn Noãn nằm đơ ra như vậy một lúc, cô vẫn gửi hồ sơ ứng tuyển đến một số công ty và tạp chí quảng cáo tương đối nổi tiếng, các trang web đều đăng hồ sơ, phải chờ tin tức thôi! Nếu trong vòng một tuần mà không có ai gọi cho cô đi phỏng vấn, thì cô chắc chắn đã đoán đúng rồi, cô ở trong ngành này đã bị phong sát.
Cô tùy tiện lướt qua một vài trang web, bông nhiên ánh mắt của cô sáng lên, cô nhìn thấy thấy thông báo tuyển dụng của một xưởng thêu.
Cô ở với bà ngoại từ nhỏ, nên cô đã từng thuê ở trấn Cẩm Tú hơn nữa cô lại đặc biệt có thiên phú ở mảng thêu thùa này, lúc đó các bà, các cô bên cạnh đều khen ngợi sự thông minh khéo léo của cô.
An Noãn Noãn cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng, quả nhiên là trong cuộc sống nếu tất cả các cánh cửa khác đều đóng lại với bạn, Thượng Đế vẫn sẽ giữ lại một cửa sổ cho bạn.
Trời sẽ không tuyệt đường của ai bao giờ cả!
Người phụ nữ nào đó nháy mắt như được tiêm máu gà gọi điện thoại cho cố vấn tìm hiểu một vài vấn đề, sau đó bắt đầu tìm tư liệu về tứ đại danh tú (chỉ bốn loại đồ thêu dân gian nổi tiếng ở Trung Quốc là: Tô tú 苏绣 của Tô Châu (Giang Tô), Tương tú 湘绣 của Hồ Nam, Thục tú 蜀绣 của Thành Đô (Tứ Xuyên), Việt tú 粤绣 của Quảng Đông.), thưởng thức tứ đại danh thêu cổ giống như là trong đó chứa giá trị của các danh gia làm nên.
Cho đến khi hoàng hôn buông xuống , bụng của một người đàn ông đang bị thương nào đó trên tầng kêu lên không ngừng, người nào đó lúc này mới đặt công việc xuống, bám vịn vào bức tường đi xuống cầu thang, đứng sau lưng An Noãn Noãn một hồi lâu, vậy mà cô gái kia chỉ chăm chú vào gõ gõ bàn phím máy tính, tìm hiểu mấy trang về thêu thùa.
Nhìn thấy cô gái nhỏ kia đang cao hứng, khóe miệng tươi cười, người nào đó đứng phía sau thật sự không nỡ làm mất hứng thú của cô, vì vậy anh cong miệng xoay người đi vào phòng bếp.
1: Không nhìn xem là vợ của ai!
Cuối cùng An Noãn Noãn nghe thấy tiếng nước ào ào trong nhà bếp thì mới có phản ứng lại, nên ăn tối rồi. Cô mau chóng vứt cái máy tính xuống, đi dép lê rồi chạy vào phòng bếp. Cô mở to hai mắt ra nhìn.
“Sao anh lại biết nấu cơm?” An Noãn Noãn sửng sốt buông một câu rồi mau chóng đi vào. Cô cẩn thận “dìu” Cố Bắc Thần ra khỏi nhà bếp: “Sao anh lại không gọi tôi? Cũng thật là. Cậu cả nhà họ Cố sao lại có thể xuống bếp chứ?”
Sau khi Cố Bắc Thần được dàn xếp ổn thoả ngồi trên sô pha xong, anh ngồi xem bóng lưng cần mẫn mà khoé môi cong lên. Cậu cả nhà họ Cố sao không thể xuống bếp chứ? Con mắt anh rũ xuống nhìn qua hình ảnh trên màn hình máy tính của An Noãn Noãn.
Trung Quốc tứ đại – tứ đại danh tú và một vài bức tranh thêu có giá trị sưu tầm được lưu truyền qua nhiều thế hệ.
Lúc này, An Noãn Noãn làm một bát yến mạch rồi bưng cho Cố Bắc Thần: “Yến mạch này là để bổ sung thêm can-xi, giúp xương cốt phát triển. Trước khi ăn tối anh uống một bát trước đi. Cơm nước sắp nấu xong rồi.”
Đôi mắt Cố Bắc Thần hơi dịu dàng nhìn người phụ nữ trước mặt. Anh đưa tay lên cầm mặt của cô: “Nhưng tôi không muốn nói cảm ơn vợ thì làm sao bây giờ?”
Da mặt của An Noãn Noãn thật mỏng. Trong chốc lát, hai má của cô liền đỏ ửng lên. Cô nhăn mũi, trốn khỏi ngón tay thô ráp của người nào đó: “Ai cần anh nói cảm ơn chứ?” Nói xong, cô quay người đi.
Nhưng khoé môi của Cố Bắc Thần lại cong lên. Anh cầm máy tính của cô lên: “Cô bé.”
An Noãn Noãn quay người: “Gọi tôi sao?”
Cố Bắc Thần lắc lắc cái máy tình trong tay mình: “Chỗ này chỉ có một cô bé là cô thôi, bà Cố à.”
An Noãn Noãn cong mắt cười: “Anh muốn dùng máy tính của tôi?”
Cố Bắc Thần gật đầu: “Ừ.”
“Cứ dùng thoải mái đi.” Dù sao cũng đều là người một nhà mà.
Cố Bắc Thần lật xem từng bức ảnh về mấy bức thêu thùa được cất giấu kỹ kia. Anh không hiểu nghệ thuật hội hoạ và thêu thùa. Anh chỉ muốn xem trong mấy cái mà cô bé này xem điều bí ẩn gì. Quan trọng là anh muốndùng thời gian quý giá để tìm hiểu về cô bé nhìn thì có vẻ khiến cho ngươì ta yêu thích trên thực tế trên người cô lại ẩn giấu đủ loại kỳ lạ, tinh ranh.
Trong vô ý, ở góc phải hiện ra một cái khung đối thoại. Ảnh đại diện cứ luôn loé sáng.
Một cái ảnh đại diện đang phát điên, chữ đằng sau viết là: “Tên cặn bã Lục Tĩnh Vũ đó thế mà lại không biết hối cải. Anh ta đã lên giường cùng Mục Hiểu Hiểu rồi còn muốn dùng công việc để ép cậu đi vào khuôn phép. Chết tiệt, tên cặn bã đó sao không bị sấm sét tháng 6 đánh chết đi? A a a, Noãn Noãn đáng thương của mình, sau này cậu phải làm sao đây? Tình nhân của anh ta lại là Mục Hiểu Hiểu đó. Cô gái nhỏ đáng thương ơi cô gái nhỏ.”
Gương mặt của Cố Bắc Thần trong chốc lát lạnh như băng. Anh gập cái máy tính lại rồi cúi đầu bưng bát yến mạch uống hết từng thìa một.
Anh gọi cho Lục Đào: “Tan làm thì tới chỗ tôi một chuyến.”