⬅ Trước Tiếp ➡
Tim của An Noãn Noãn đột nhiên đập thình thịch, cảm giác như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tuy rằng cô đã ở cùng Lục Tĩnh Vũ mấy năm, nhưng cô không hề buông thả mình như những cô gái khác, cùng lắm chỉ là nắm tay hoặc là Lục Tĩnh Vũ ôm rồi vuốt má của cô.
Cô làm sao giống Thang Mễ và mấy cô nàng hủ nữ bạn cùng phòng nói đến thần thông như vậy, về cái gì mà nụ hôn đầu tiên, lưỡi, hôn, rồi cảm giác lâng lâng như muốn lên tiên, cảnh hôn của nữ chính và nam chính trong tiểu thuyết với cô chỉ là chuyện bình thường, không có suy nghĩ gì. Cô luôn cảm thấy bản thân mình không thể phóng túng trước mặt Lục Tĩnh Vũ, cũng luôn tự phong bế chính mình cho nên Lục Tĩnh Vũ mới ngủ cùng Mục Hiểu Hiểu, đúng không ...
“Em đang nghĩ cái gì vậy? Hử?”
Nhịp tim của An Noãn Noãn đập càng lúc càng nhanh, cô co rụt cổ lại, mới lúc đầu cả người cô cứng đờ sau đó toàn thân lại nóng bừng lên.
Cố Bắc Thần xấu xa cố tình cắn vào dái tai của An Noãn Noãn vài cái, sau đó dựa vào bên tai cô nhẹ nhàng thổi luồng khí nóng vào tai cô, nói: "Tôi sẽ cho em thời gian một tháng. Lần sau tôi trở lại, chúng ta có thể chính thức trở thành vợ chồng được không, hử?"
Cô so với anh thật sự là mỏng manh hơn nhiều, hơn nữa cô còn nhỏ hơn anh gần mười tuổi, cho nên mỗi lần đưa ra quyết định đều phải nghĩ đến cảm nhận của cô mới được, nếu không cô gái này chẳng những không thích anh mà còn có thể rất chán ghét anh, xem anh giống như một người đàn ông xấu xa bỉ ổi đâu.
Mặt An Noãn Noãn rất nóng giống như bị lửa thiêu đến nóng bỏng, cả người đỏ bừng, đương nhiên cô hiểu được anh nói vợ chồng chính thức nghĩa là gì, cô cũng không phải là cô gái nhỏ ngây thơ cái gì cũng không biết, chỉ là cô không có kinh nghiệm mà thôi, chưa từng ăn thịt heo chẳng lẽ còn chưa thấy heo chạy sao, trước đó không lâu cô cũng mới nhìn thấy cảnh thượng cấm trẻ vị thành niên đó thôi!  
 
 
2: Cho em thời gian một tháng
Không, không, không, An Noãn Noãn trong lòng tự phỉ nhổ, có phải cùng một người đâu, chuyện gì ra chuyện đấy, cặp đôi nam thì cặn bã, nữ thì ti tiện như Lục Tĩnh Vũ và Mục Hiểu Hiểu kia, làm sao có thể so sánh cùng với cô và Cố Bắc Thần được, đúng vậy!
Thấy cô một lúc lâu rồi mà không nói chuyện, cứ mải suy nghĩ về điều gì đó, luôn không tập trung chú ý đến anh, người nào đó tỏ ra tức giận, anh di chuyển thân hình của mình làm cho cô cùng anh mặt đối mặt: "Em đang nghĩ cái gì vậy? Hử? Nhìn thẳng vào mắt tôi đây này! Hừ!"
An Noãn Noãn dường như vẫn chưa thoát ra khỏi suy nghĩ của mình, vẫn cảm thấy rất ngại ngùng, cúi đầu xuống nên không nhìn thấy đôi con ngươi thâm trầm như mực kia của anh.
Cố Bắc Thần không cho phép cô né tránh mình, vươn tay nâng chiếc cằm nhỏ của cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, giọng nói vô cùng gợi cảm đến hút hồn: "Noãn Noãn, mặc dù chúng ta đến với nhau đều mang một mục đích hoàn thành nhiệm vụ riêng, nhưng tôi thật lòng muốn cùng em có một mái ấm.”
An Noãn Noãn như nhớ tới điều gì đó, lông mi khẽ động, giọng nói mềm mại vang lên: "Trước đây anh đã từng gặp qua tôi sao? Là khi bà ngoại tôi ở nhà anh vào lúc tôi còn nhỏ ấy." Bộ dạng cô hỏi anh rất nghiêm túc còn lo rằng anh không hiểu giải thích lại mấy lần.
Cố Bắc Thần gật đầu, nói với vẻ mặt và giọng điệu rất nghiêm túc: "Có. Em có nhớ lần tôi tổ chức sinh nhật không?"
An Noãn Noãn suy nghĩ một chút gật đầu: "Ừm, nhớ kỹ, kỳ nghỉ hè khi đó tôi còn mang hoa quả tới."
Cố Bắc Thần xoa nhẹ cái gáy của cô: "Lần đó anh đã gặp em."
"Ôi! Vậy chẳng lẽ, từ lúc bảo vệ tôi ở thành sông đến ở quán cà phê Điêu Khắc Thời Gian anh đều biết tôi là ai à?"
Cố Bắc Thần hơi vuốt cằm, khóe môi cong lên một độ cong mệ người, cô gái này sao bây giờ mới nhận ra vậy, có phải là quá chậm chạm rồi hay không?
Người nào đó gật đầu: "Ừm, anh vẫn luôn biết em là ai." Vừa dứt lời, anh xoa đầu cô: "Em mắc chứng không thể nhớ mặt người khác được à? Làm sao có thể không nhớ chút nào về anh, nhan sắc của bổn soái chính là rất dễ khiến người khác ghi nhớ. "
"Haha ..." An Noãn Noãn ôm bụng cười to, người này nhìn vẻ ngoài thì lãnh đạm chết đi được, sao có thể tự luyến về nhan sắc của mình như vậy được chứ!
Được rồi! Anh là ai cơ chứ, là Cố Bắc Thần đấy!
Anh đương nhiên có đủ vốn liếng để có thể tự tin về nhan sắc của chính mình.
"Em cười cái gì vậy? Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh đâu đấy, hử?" Cố Bắc Thần khôi phục vẻ mặt nghiêm túc nhìn vào đôi mắt trong veo của cô rồi hỏi cực kỳ chăm chú.
Thấy cô cúi đầu cắn môi không lên tiếng, sắc mặt trở nên ửng hồng giống như quả đào, anh nghe được tiếng tim đập thình thịch của cô, cho nên anh không có ý định làm cô khó xử.
"Noãn Noãn, anh là một người đàn ông, một người đàn ông hoàn toàn bình thường. Em có hiểu chưa? Cô nhóc này!"
An Noãn Noãn tiếp tục cắn môi không lên tiếng.
Cố Bắc Thần khẽ thở dài, áp trán anh vào trán của cô: “Một người đàn ông bình thường không thể nhìn một người phụ nữ nằm ở bên cạnh mình mà không làm gì được. Nếu như vậy, cũng chỉ có thể có duy nhất một lý do.” Anh nhìn cô không nói gì.
Thật lâu sau, An Noãn Noãn nâng mắt nhìn vào con ngươi như thiêu đốt của anh: "Đó là gì?"
Cố Bắc Thần cong khóe miệng cảm thấy cô gái này thật sự là ngốc nghếch đến đáng yêu, nhưng vẫn tỏ vẻ nghiêm túc: "Có nghĩa là nam nhân không có ham muốn, không có nhu cầu. Không phải là đồng tính thì chính là không được bình thường. Em đã hiểu chưa?"
 
 
1: Không kén ăn
Dù sao lời anh nói cũng quá thô, quá thẳng thắn, nhưng lí do anh nói rất đúng, không phải là lời nói giả dối cái gì mà nói do không yêu, không đủ thương, đây là lời của Cố Bắc Thần, là lời nói của một quân nhân bộc trực thẳng thắn.
An Noãn Noãn hai má càng ngày càng nóng, vì những gì anh nói rất thẳng thắn và rõ ràng, cô nên làm thế nào để trả lời câu nói của anh đây?
Thấy cô vẫn thật lâu mà không lên tiếng như cũ, Cố Bắc Thần cúi đầu trực tiếp hôn lên môi cô, nhẹ nhàng cắn vài cái rồi kề sát bên môi cô nói: "Noãn Noãn, nếu như em vẫn không chịu nói lời nào thì anh sẽ xem như là em đồng ý rồi nhé, hử?"
An Noãn Noãn đỏ bừng mặt, nhưng vẫn cắn môi gật đầu, vùi mặt vào trong lồng ngực anh, buồn bực nói: "Ừhm!"
Cố Bắc Thần mỉm cười, quay đầu lại hôn nhẹ lên mái tóc cô, dùng đầu ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve má cô: "Em định cứ mắc cỡ như vậy mãi hay sao, hả?"
Anh vừa nói vừa dùng những ngón tay rất cẩn thận nhẹ nhàng xoa má cô.
Tất cả những cảm giác khi anh chạm vào cùng hơi thở dâng lên chóp mũi của cô một mùi hương dễ chịu ...
Làm cho cô ấy có cảm giác như đã từng quen biết, nhưng lại mơ hồ không rõ ràng.
Chị Dương thu dọn nhà bếp và các nguyên liệu cho buổi tối rồi lên tầng, chuẩn bị chào Cố Bắc Thần và An Noãn Noãn rồi hết giờ đi về nhà.
Cũng không biết đến, cửa phòng làm việc trên lầu đang mở toang, Cố Bắc Thần và An Noãn Noãn có thể nghe thấy tiếng bước chân đang đi lên lầu từ xa của chị Dương.
"Chị Dương đang lên trên tầng ..." An Noãn Noãn đỏ mặt, định đẩy Cố Bắc Thần ra.
Nhưng mà ngược lại, Cố Bắc Thần siết eo cô chặt hơn, nhỏ giọng cắn vào dái tai của cô và nói: "Cứ như này đi, đồ ngốc!"
An Noãn Noãn hoàn toàn sững sờ, mở to mắt nhìn chằm chằm quai hàm của Cố Bắc Thần, phải công nhận người đàn ông này lớn lên thật sự quá đẹp trai, quá tuấn tú, không chê vào đâu được!
Quả nhiên, khi chị Dương vừa bước đến cửa phòng làm việc, định giơ tay gõ cửa phòng thì phải dừng lại trong không khí, sau khi định thần lại chị ấy mới đỏ mặt: "A ..." một tiếng rồi cúi đầu xuống và giả vờ như không thấy điều gì, báo cáo đã làm xong việc rồi vội rời đi.
Nhưng An Noãn Noãn vẫn còn đang cảm thấy xấu hổ, nhảy ra khỏi vòng tay của Cố Bắc Thần: “Em phải đi sắp xếp đồ đạc.” Nói xong, cô lại hỏi: “Tối nay anh muốn ăn gì?”
Cố Bắc Thần thôi không trêu chọc cô nữa, bước vào trạng thái làm việc: "Chỉ cần làm những gì em biết là được, không cần lo đâu, anh không có kén ăn."
Lời của quân trưởng Cố nói là rất là nghiêm túc, cô nghe nói người nào đó trước khi nhập ngũ miệng rất kén chọn, cậu cả nhà họ Cố cũng chưa từng phải nấu cơm, nhưng sau vài năm sống cuộc sống bộ đội đặc chủng, quả thực như lời anh nói, không còn kén ăn nữa.
An Noãn Noãn đang cầm điện thoại ngồi trên chiếc ghế sô pha ở tầng một nói chuyện với Thang Mễ.
⬅ Trước Tiếp ➡