⬅ Trước Tiếp ➡
Có sao?
Theo nhiều nguồn tin tức, thì đều nói cô gái kia không còn ở đây nữa, đã biến mất khỏi thế giới, vậy thì cũng chỉ có một khả năng là Andil đã không còn ở đây nữa!
An Noãn Noãn cắn môi dưới: "Cái kia, tôi chuẩn bị nước cho anh."
An Noãn Noãn tiến vào nhà tắm chuẩn bị nước cho anh, đem theo khăn tắm, khăn lau mặt, đồ ngủ cũng đều chuẩn bị, lúc này mới quay đầu lại, lại phát hiện người ta đã tiến đến đang dựa vào khung cửa nhìn cô.
An Noãn Noãn từng nghi ngờ Cố Bắc Thần mất lần, rốt cuộc chuyện gãy xương là thật hay giả.
"A, tại sao anh lại đi lung tung vậy." Nói xong An Noãn Noãn lên tiếng liền đến đỡ anh.
Cố Bắc Thần bất động thanh sắc nhíu mày: "Anh đã nói rồi, vết thương nhỏ thôi, mấy ngày nữa là có thể gỡ lớp thạch cao rồi, thật ra cũng không cần thạch cao gì, những bác sĩ quân y đúng là lang băm."
Cố Bắc Thần nói xong liền cởi áo khoác ngoài đưa cho An Noãn Noãn: "Đi nghỉ ngơi đi, cần gì thì anh gọi em."
An Noãn Noãn nhận lấy áo khác ngoài của anh, cười nói: "Tôi chưa từng nhìn thấy anh mặc quân phục đó."
Cố Bắc Thần nhếch khoé môi, nụ cười này, anh vừa lúc có thể nhìn thấy trong gương bộ dạng mình cười nói với người phụ nữ này, lập tức sửng sốt, anh cười lên rất tuấn tú, đám binh sĩ kia cả ngày đều lén lút nói anh không biết cười, mặt Diêm Vương hay hay gì đó đại loại thế.
Cố Bắc Thần mắt nhìn theo An Noãn Noãn, đưa tay bắt đầu cởi nút áo sơ mi: "Mấy ngày nữa gỡ bỏ lớp thạch cao, giả bộ đi du lịch, đặc biệt kiểm tra em."
 
 
2: Tới đây...
An Noãn Noãn xuống lầu đi vòng vòng vẫn không nhìn thấy chị Dương, lại lo lắng cho chân của Cố Bắc Thần, liền nhanh chóng lên lầu, chờ anh.
Trên ban công nhìn xuống, An Noãn Noãn ngồi trên ghế xem điện thoại, xem thông tin tuyển dụng từ các tạp chí lớn và một số cổng thông tin lớn hơn.
Đột nhiên, Cố Bắc Thần kéo cửa phòng tắm đi ra, vậy mà không mặc đồ ngủ, chỉ quấn hờ chiếc khăn tắm, lau tóc nghênh ngang bước ra khỏi phòng tắm.
Mặc dù khi ở bệnh viện, An Noãn Noãn đã thấy qua cơ thể của Cố Bắc Thần, nhưng khi đó là trong tình huống anh còn ăn mặc chỉnh tề, xắn ống tay áo, ống quần, cổ áo, lau qua một chút là xong, nhưng người đàn ông lúc này không thể không khiến phụ nữ ngây ngốc, không thể không chảy nước miếng.
Làn da màu lúa mạch, cơ ngực rõ ràng, vừa to lại mạnh mẽ, hạt nước trên cơ ngực anh trượt xuống, giống như một tầng ngọc mịn bám trên người anh...
"Xem đủ chưa?" Cố Bắc Thần lười biếng cười xấu xa nói.
An Noãn Noãn lúc này mới im lặng nuốt nước miếng một cái, bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt, do da mặt mỏng mà hai má đỏ bừng.
Lắp bắp nói: "Ối sao lại nhanh như vậy, không phải anh khó chịu muốn ngâm lâu một chút sao? Chân có sao không?" Nói xong, cô liền đứng dậy đi về phía anh, đỡ lấy anh.
Cố Bắc Thần ngược lại không chút khó khăn ngồi lên ghế bên ngoài ban công, An Noãn Noãn đưa cho anh viên thuốc và ly nước ấm: "Buổi trưa anh không uống thuốc, bây giờ nhanh chóng uống đi."
Cố Bắc Thần uống xong, liền nhìn thấy trang web mà An Noãn Noãn tìm kiếm: "Em đang chơi gì vậy?"
An Noãn Noãn nhanh chóng cất điện thoại đi, cảm thấy rất xấu hổ, người nghèo còn chưa tính, lại còn thất nghiệp, thật sự khiến cho quân trưởng người ta phải mất mặt, người ta là quân trưởng Cố kiêu ngạo như vậy, còn là con trai nhà họ Cố, làm sao lại kết hôn với đứa con gái nghèo kiết xác như cô!
"Không có chơi gì cả, đang xem tin tức tuyển dụng."
Cố Bắc Thần đương nhiên biết rõ cô gái kia cũng có lòng tự trọng, liền không nói đến công việc nữa, nhẹ nhàng xoa xoa đầu cô: "Tạm thời đừng vội tìm công việc, giúp anh dưỡng thương trước đã, chờ anh tốt rồi sẽ sắp xếp nghỉ vài ngày, đưa em đi du lịch một chút, rồi trở về tiếp tục làm việc."
Trong lúc An Noãn Noãn vẫn còn suy nghĩ, Cố Bắc Thần đã đứng dậy: "Được rồi, đừng xoắn xuýt nữa, anh về phòng làm việc có chút chuyện, nhé?"
An Noãn Noãn đành phải gật đầu: "Được rồi, nhưng người nhà anh biết tôi không có việc làm thì sẽ không tốt lắm."
Cố Bắc Thần nói: "Bọn họ mới mặc kệ những chuyện này, hơn nữa vợ anh, anh nói do anh sắp sếp, thì không ai dám ghét bỏ em."
An Noãn Noãn vốn định pha cho Cố Bắc Thần một ly cà phê, nhưng lại nhớ anh đang dưỡng thương nên phải ăn cháo.
Khi An Noãn Noãn bưng cháo đến phòng làm việc, Cố Bắc Thần đang nhìn chằm chằm màn hình máy tính, hai tay hình chữ bát (八) xoa cằm, so với động tác ngày đó nhìn anh ở quán cà phê giống nhau như đúc.
Cô nhàn nhã lười biếng nói "này" một tiếng, Cố Bắc Thần ngẩng đầu lên: "Em vào đi."
An Noãn Noãn bưng cháo đặt trên bàn: "Tôi vừa nấu xong nhân lúc còn nóng anh mau uống đi!"
Cố Bắc Thần ngửi mùi cháo bốc khói nghi ngút: "Ừm, thơm thật." Nói xong, anh nhìn An Noãn Noãn: "Tới đây."
An Noãn Noãn đi đến cạnh bàn vài bước, cười hỏi: "Làm sao vậy?" Giọng nói nhẹ nhàng mang theo vẻ cười nhè nhẹ.
Cố Bắc Thần kéo tay An Noãn Noãn một phát, khiến cô ngồi trên đùi của mình, An Noãn Noãn sợ đến mức hét lên: "A, chân anh đang bị thương đó."
Yết hầu Cố Bắc Thần chuyển động lên xuống: "Vết thương ở mắt cá chân, không có gì đáng ngại."
1: Cho em thời gian một tháng
Sau khi nói xong, Cố Bắc Thần giơ tay giữ vai An Noãn Noãn ý bảo cô ngồi xuống, sau đó anh lại nói: "Lần này không sao đâu. Cơ sở phía dưới sẽ phải bận rộn làm việc trong hơn một tháng, đợi sau khi khỏe lại tôi sẽ hoãn lại công việc đưa em ra ngoài chơi."
An Noãn Noãn ngước mắt nhìn Cố Bắc Thần: "Chuyện đi ra ngoài này không vội, nhưng mà vết thương của anh không phải là đã động đến xương cốt nên phải dưỡng cả trăm ngày sao?"
"Tôi lần này bị thưởng chẳng qua là làm liên lụy đến vết thương cũ thôi, cho nên không có việc gì. Các quân y hàng đầu đều tham gia điều trị nên đừng lo lắng về điều này."
An Noãn Noãn gật đầu: "Ồ, vậy thì tốt rồi."
Cố Bắc Thần rũ mắt nhìn xuống khuôn mặt An Noãn Noãn, bàn tay to lớn của anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô nhẹ nhàng vuốt ve, mỗi một ngón tay đều nhẹ nhàng vuốt từng đốt ngón tay.
Tay của cô sờ thật mềm mại, như không có xương vậy, cảm giác thật thoải mái.
An Noãn Noãn cúi đầu nhìn xuống, ngón tay hơi chai sạn của anh xoa xoa lòng bàn tay cô, có chút ngứa, nhưng cô không thu tay lại, mấy ngày nay, cô đã từ từ thích ứng với anh.
Bây giờ đã kết hôn cô cũng không thể ly hôn được, tuy rằng mẹ chồng luôn chán ghét cô, ba chồng thì đến bây giờ cô vẫn chưa được nhìn thấy tận mắt, còn với những người khác, cô có thể cảm thấy rằng họ đã chấp nhận cô, miễn là Cố Bắc Thần đối xử với cô không có mục đích nào khác, chỉ vì muốn kết hôn mà kết hôn với cô là được.
Về phần tình cảm, tình yêu hay các điều khác, cô không quan tâm, dù sao thì nếu Cố đại thiếu gia muốn nói đến chuyện yêu đương cũng sẽ không cùng cô nói, đúng không?
Cố Bắc Thần xoa đầu An Noãn Noãn, kéo cô tựa vào lồng ngực anh rồi để cằm anh tựa vào hõm vai cô.
An Noãn Noãn hơi nghiêng đầu, hơi thở tựa như ánh nắng ấm áp của anh phả vào bên tai làm cô cảm thấy ngứa ngáy nên hơi rụt rụt cổ lại.
Nhất thời mặt cô đỏ bừng, không biết nên nhìn vào đâu.
Quả nhiên da mặt cô thật mỏng!
Cố Bắc Thần dùng một tay ôm eo cô để cô dựa sát vào mình hơn. Tay còn lại, anh lại tiếp tục chơi đùa với bàn tay nhỏ bé của cô, anh hơi nghiêng đầu, môi từ từ lại gần từng chút một cho đến khi gần chạm đến chiếc cổ mát lạnh của cô thì thả xuống một nụ hôn.
⬅ Trước Tiếp ➡