Cố Bắc Thần chậm rãi lái xe ra khỏi nhà họ Cố, xe đến bên cạnh bà Sở liền ngừng lại.
Từ Phượng Chi xuống xe trước, lại quay đầu nhìn về phía sau chỗ mà con trai và An Noãn Noãn đang ngồi: "Bắc Thần, mẹ cùng con xuống chào hỏi bà Sở, nên bồi thường cho người ta chứ đúng không? Chuyện này vốn là con sai trước, chúng ta xin người ta tha thứ, chứ chuyện này cứ để như vậy, ai cũng đều khó xử."
Cố Bắc Thần nhíu mày: "Mẹ, con cảm thấy mẹ chuyện bé xé ra to, loại chuyện này, mọi người hay nói là duyên phận không phải sao, nếu như ngày hôm đó đi nhầm chỗ, thì cũng chỉ có thể nói rằng con và cô Sở không có duyên phận mà thôi, con làm sai chỗ nào? Mẹ nói xem có cái gì sai?"
Từ Phượng Chi khiển trách: "Đứa nhỏ này thật là, phải nói với con như thế nào đây, tốt xấu gì thì người ta cũng là vợ của thị trưởng, mặt mũi với quan hệ bên trên thì vẫn phải duy trì không phải sao."
Cố Bắc Thần nhếch chân mày: "Bà Cố, không phải con trai của ngài đã nói với ngài rồi sao, ngài như vậy là đang dùng con trai ngài làm đệm chân cho ngài. Tôi là người đã kết hôn rồi, còn phải đi theo chân bọn họ làm cái gì? Không đi, ngài mau xuống đi đi, đừng làm chậm trễ tôi và Noãn Noãn về nhà nghỉ ngơi."
An Noãn Noãn hai má đỏ lên, trộm nhìn Cố Bắc Thần, hai tay đang nắm chặt, móng tay gần như ghim vào da thịt, nhưng cô vẫn cong môi cười chào tạm biệt với Từ Phượng Chi, cho dù Từ Phượng Chi không chút phản ứng với lời tạm biệt của cô.
Sau khi Từ Phượng Chi xuống xe, Cố Bắc Thần liền ngay lập tức lái xe đi, đi đến nhà thuê của An Noãn Noãn.
An Noãn Noãn nhíu mày: "Không cần đâu, tôi sẽ mang những đồ thường dùng đi qua." Nói xong, cô nhìn Cố Bắc Thần: "Anh cũng thật là, mẹ anh kêu anh xuống chào hỏi vợ của thị trưởng, cũng không phải muốn cắt miếng thịt nào trên người anh."
Cố Bắc Thần xoa nhẹ đầu của An Noãn Noãn: "Đây không phải là lo em sẽ ghen sao."
An Noãn Noãn khinh bỉ nhìn người nào đó: "Mới không có đâu, Sở Kiều Kiều là con gái của thị trưởng, tôi đây chỉ là đứa con gái quê mùa, làm sao có thể so sánh với người ta.”
Cố Bắc Thần trầm mặc nhìn người phụ nữ bên cạnh, lát sau, một giọng nói trầm ấm vang lên: "Em, biết Sở Kiều Kiều sao?"
Đáy mắt An Noãn Noãn càng thêm sáng ngời, lắc đầu, cười cười ngốc ngốc nói: "Anh đang nói chuyện cười à, Sở Kiều Kiều là người cao quý như thế sao có thể quen biết tôi được cơ chứ, ha ha!" Nói xong, trên khuôn mặt vẫn là biểu cảm tươi cười nói: "Tôi làm sao có thể quen biết một người như Sở Kiều Kiều, quan trọng là Sở Kiều Kiều nổi tiếng như vậy, không muốn biết cô ấy cũng khó."
Cố Bắc Thần nhìn cô thật lâu, gật đầu: "Thật ra, cùng là con người mà thôi, có cái gì mà không thể so sánh." Nói xong, anh đưa tay, mu bàn tay lành lạnh tiếp xúc nhẹ gương mặt cô, cố ý cong khoé môi: "Tại sao mặt lại đỏ như vậy?"
An Noãn Noãn ho khan vài tiếng, nhìn quản gia đang lái xe cho bọn họ hôm nay, lại nhìn đến chị Dương, trốn tránh tay anh, nhẹ giọng cảnh cáo: "Trên xe có người đó, cư xử đàng hoàng một chút, chú Cố."
Cố Bắc Thần nhìn người phụ nữ nào đó mà nở nụ cười, yết hầu trượt lên trượt xuống, suy nghĩ lập tức nhớ đến buổi chiều trên thảo nguyên đó...
2: Tắm rửa cho bản soái
Cố Bắc Thần hạ quyết tâm, đêm nay bất kể thế nào cũng phải nghĩ cách nhìn thân thể của cô gái này, anh muốn chứng minh một chuyện.
Dù cho có giải phẫu bỏ sẹo bằng tia laser, những dấu vết của viên đạn lưu lại thì không thể nào loại bỏ triệt để, huống chi còn ở vị trí nhạy cảm trí mạng như vậy.
Dừng lại ở Ngân Hà, chú quản gia đợi đến khi Cố Bắc Thần lên lầu rồi mới rời đi.
Vừa mở cửa, Cố Bắc Thần liền ngây ngẩn cả người, nhìn An Noãn Noãn bên cạnh, vẻ mặt đang nghiêm túc nhìn anh, anh cũng nghiêm túc nói với cô: "Anh nghĩ là chúng ta đi nhầm rồi, Cố phu nhân."
An Noãn Noãn cười hì hì nói: "Tôi đã trang hoàng nhà ở cho quân trưởng thành bộ dạng thế này, quân trưởng đại nhân có tức giận hay không?"
Cố Bắc Thần xoa xoa đầu An Noãn Noãn nói: "Làm sao có thể tức giận được, Noãn Noãn vui vẻ là được rồi."
An Noãn Noãn vì lời nói của Cố Bắc Thần mà trong lòng trở nên vô cùng ấm áp, thật sự đã nhiều năm như vậy, ngoại trừ bà ngoại thì không có ai nói với cô những lời ấm áp như vậy.
Căn nhà rộng lớn như vậy, khắp nơi đều là màu xanh của cây cảnh, trong nhà tăng thêm không ít đồ đạc và đồ trang trí, sàn nhà và đồ dùng trong nhà sạch bóng không dính một chút hạt bụi nào, ngay cả rèm cửa cũng là một màu tím mơ mộng dễ thương.
Cố Bắc Thần duỗi lưng một cái nói: "Đúng là lấy vợ có khác. A! đây mới là cảm giác gia đình đi, đỡ anh lên lầu."
Thời gian chị Dương làm người hầu trong nhà họ Cố cũng không ngắn, cho tới bây giờ cũng không phát hiện ra vẻ mặt này của cậu chủ, đặc biệt là trong mười năm gần đây, chỉ cần cậu chủ về nhà thì cả gương mặt đều căng hết mức, khiến người làm trong nhà sợ tới mức tránh anh như tránh ôn dịch.
Chị Dương nở nụ cười, xem ra cô bé kia là đúng người cậu chủ thích rồi!
Chị Dương ở dưới lầu nhìn khắp nơi từ phòng bếp đến sân thượng, nhìn bóng lưng của hai người đang lên cầu thang: "Cậu chủ, cô chủ, căn phòng này có phải do nhân viên dọn vệ sinh của công ty dọn không? Sạch sẽ như vậy tôi cũng không biết phải làm cái gì."
"Là tôi và Cố..., à tôi cùng với cảnh vệ của anh ấy cùng nhau dọn dẹp, cô không cần dọn dẹp đâu, chỉ cần nấu chút cháo, nấu xong thì cứ về nhà là được rồi, cơm tối tôi sẽ tự mình nấu." An Noãn Noãn vừa cười vừa nói.
Về nhà? Dương Tẩu trộm nhìn Cố Bắc Thần: "Cậu chủ..."
Người đàn ông nào đó ôn thuận nhìn người phụ nữ thấp hơn mình một khoảng lớn, chậm rãi ngước mắt nhìn về phía chị Dương: "Không sao, chuẩn bị đủ nguyên liệu nấu ăn cho phòng bếp xong thì cô cứ tan làm về nhà đi, nơi này cách nhà cô không xa, cô cũng không cần mỗi ngày ở lại nơi này, bữa sáng cũng không cần làm."
Dương Tẩu cảm động muốn rơi nước mắt nói: "Như vậy có được không... cậu chủ..."
Người quân trưởng nào đó tức giận, nhướn mày: "Có cái gì mà không được, nơi này là do Noãn Noãn định đoạt. Đi đi, chuẩn bị tốt nguyên liệu nấu ăn xong thì cứ về nhà với con đi."
Trên lầu, An Noãn Noãn hỏi Cố Bắc Thần: "Quân trưởng có muốn đi thị sát tất cả các phòng trên lầu hay không?"
Cố Bắc Thần nhướn mày, hít một hơi, vẻ mặt nghiêm trang nhìn An Noãn Noãn, "Quân trưởng cần tắm rửa, Cố phu nhân, em nên hầu hạ bản soái thay quần áo tắm rửa, miệng vết thương không thể dính nước."
Cố Bắc Thần nghiêm trang nói xong, bộ dạng rất chăm chú nhìn vào mắt của An Noãn Noãn, chờ đợi thái độ của cô.
An Noãn Noãn biết rõ anh thật sự đã lâu chưa được thoải mái tắm rửa, mắt cá chân của anh thật sự không thể dính nước, cô cắn môi dưới, sắc mặt đỏ ửng như quả anh đào, đặc biệt là vành tai thanh tú của cô đỏ như quả anh đào chín mọng, lắp bắp nói: "Tôi, tôi đi lấy nước, anh tự mình rửa sạch sẽ, sau đó tôi lau cho anh..."
1: Tới đây...
Cố Bắc Thần nhướn mày: "Vậy không được, bản soái muốn cởi sạch ngâm mình trong bồn tắm, lần này ra quân không thuận lợi, làm bản soái cả người đầy mồ hôi.
Tâm trạng của Cố Bắc Thần hôm nay thật sự rất tốt, xem ra ở trong nhà có phụ nữ mới được gọi là nhà!
Nhưng An Noãn Noãn lại xấu hổ, chân mày đẹp đẽ nhíu lại, khẽ giọng nói: "Nhưng tôi chưa bao giờ tắm rửa cho đàn ông..."
Cố Bắc Thần buồn cười xoa xoa đầu An Noãn Noãn: "Vậy anh sẽ là người đầu tiên! Rất vinh hạnh làm người đàn ông đầu tiên được Cố phu nhân tắm rửa cho."
An Noãn Noãn nghe xong liền nhíu mày, suy nghĩ, nên hay không nên!
Nhìn ra cô gái kia da mặt mỏng, thật ra ở một khía cạnh nào đó, Cố Bắc Thần cũng không có mặt dày như vậy, thật sự vừa quen biết cô gái này coi như là bước đầu, nhưng mà lúc ấy vì tâm tư riêng cho nên mới đồng ý kết hôn với cô, mấu chốt là anh ôm 50% cảm giác may mắn, cảm giác rằng An Noãn Noãn chính là cô gái Andil trên thảo nguyên đã ngăn đạn thay anh.
Hôm nay anh chỉ muốn nhanh chóng xác định, xem cô rốt cuộc có phải là Andil hay không.
Về phần phải hay không phải, thì anh cũng sẽ chịu trách nhiệm về cuộc hôn nhân đột ngột này tới cùng, về phần cô gái nào đó! Thật sự là không thể quá nhanh, anh lo lắng sẽ khiến cô sợ hãi.
Vương Tranh và Lục Đào đã báo cho anh tin tức điều tra là An Noãn Noãn và bạn trai Lục Tĩnh Vũ chia tay không lâu, cũng có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến chuyện này, dây dẫn nổ chính là Mục Hiểu Hiểu, cho nên anh cũng biết một màn trước cửa Giang Thượng là vì sao.
Cố Bắc Thần đưa tay lên: "Được rồi, chọc em chút thôi, anh tự đi là được rồi." Thật ra, anh thật sự có thể tự làm, con át chủ bài đứng đầu của bộ đội đặc chủng, chỉ chịu vết thương nhỏ như vậy làm sao lại không thể tự tắm rửa, chỉ là hôm nay anh đặc biệt muốn chứng minh thân phận của cô mà thôi.
Xem ra, anh vẫn không thể buông tha cho cô gái kia.
Hôm nay anh có hơi gấp gáp, thật ra An Noãn Noãn có là Andil không thì có gì khác nhau?