⬅ Trước Tiếp ➡
 
 
1: Thảo luận về chuyện sinh con
Cố Bắc Thần nhanh chóng vuốt lưng cho An Noãn Noãn: "Em không sao chứ?"
An Noãn Noãn dùng sức xua tay, Cố Vy Vy cười cười nhìn bà nội: "Mẹ... Xem những lời mẹ nói kìa, khiến cho con bé bị nghẹn luôn rồi."
An Noãn Noãn nhanh chóng quơ tay nói: "Không có chuyện gì ạ, không có chuyện gì ạ!" Đến mức hai má càng lúc càng đỏ bừng.
Bà nội này quá thật đáng sợ, vừa mới đến nhà thì liền sinh con, cô còn có thể nhanh hơn được nữa hay không!
Đầu óc cô xoắn lại, kết hôn với Cố Bắc Thần không có một giây phút nào tốt đẹp cả.
Dựa theo lời của bà nội, chẳng lẽ lại thật sự tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng sinh em bé sao?
Bà nội chừng mắt nhìn Cố Vy Vy, nói rất có đạo lý: "Những gì mẹ nói đều là những chuyện vô cùng đứng đắn!" Nói xong bà liền nhìn An Noãn Noãn và Cố Bắc Thần: "Bắc Thần, Noãn Noãn, bà và ông đều là những người gần đất xa trời, nếu ở giây phút cuối cùng có thể nhìn thấy con của các cháu thì sẽ mỉm cười mà rời đi, đời này liền không uổng phí! Ha ha!" Bà nội cao hứng như thể sắp nhìn thấy chắt trai đến nơi.
Thấy An Noãn Noãn không nói lời nào, vẻ mặt còn thẹn thùng, bà nội liền tính toán: "Đoán chừng là bà ngoại của Noãn Noãn và bà có cùng suy nghĩ với nhau, có đúng không Noãn Noãn?"
Ối, người bà này đầu óc thật sự rất nhanh, An Noãn Noãn nhìn chằm chằm Cố Bắc Thần, nhưng người nọ chỉ nhàn nhạt nhìn tất cả mọi người mà không nói lời nào, căn bản cũng không có ý muốn giúp cô giải vây.
"Bà ngoại con... khá tốt, cũng không quá gấp như vậy." An Noãn Noãn trái lương tâm mà nói dối.
Bà nội đành phải dời lực chú ý lên người cháu trai, nhìn về phía Cố Bắc Thần: "Bắc Thần, không thể không nói, lời bà nội nói con đã nghe hết chưa? Chuyện sinh con thì phải nhanh chóng sinh, con đã sắp sang tuổi ba mươi rồi, không thể kéo dài thêm được nữa."
Cố Bắc Thần vốn vì chuyện lớn hơn An Noãn Noãn gần mười tuổi mà trong lòng có khúc mắc, lại vì cô gái nào đó mấy lần gọi chú Cố mà "canh cánh trong lòng", nhưng bà nội lại cứ thế trực tiếp nói ra. Bà nội nói sinh con thì nói sinh con đi, sao lại nói qua chuyện tuổi tác cơ chứ.
Thấy Cố Bắc Thần bị bà nội nói đến khuyết điểm mà vẻ mặt trở nên xám xịt, khoé miệng An Noãn Noãn khẽ cong lên, lén lút cười trộm người nào đó, liền bị Cố Bắc Thần bắt quả tang.
Chân mày người nào đó khẽ nhếch, nhìn An Noãn Noãn, lại trả lời bà nội, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng lại êm tai: "Con biết rồi bà nội, con và Noãn Noãn đã thảo luận rồi, lần này chỉ là đăng kí kết hôn, đợi đến khi vết thương của con bình phục thì sẽ cân nhắc đến chuyện sinh cháu đích tôn cho mọi người."
Vẻ mặt tươi cười của An Noãn Noãn lập tức cứng lại, giờ phút này trong lòng cô cứ liên tục một câu rồi lại một câu mắng chửi tổ tiên tám đời của Cố Bắc Thần.
Bà nội hài lòng, lập tức lấy ra một chiếc vòng ngọc đã chuẩn bị từ trước, kéo tay của An Noãn Noãn mà đeo lên, cô còn chưa kịp phản ứng, bà đã vỗ vỗ tay cô: "Cái này con cần phải đeo! Đây chính là đồ gia truyền của nhà chúng ta!"
"Bà nội, cái này quá quý giá, con, con thật sự không thể nhận..." Bây giờ cô còn chưa chuẩn bị tốt cái gì cả, không biết gì về Cố Bắc Thần, vậy thì làm sao có thể sinh con cho nhà bọn họ đây!
Bà nội mất hứng, khiển trách: "Làm sao mà lại không thể nhận, con chính là con dâu đời thứ tám của nhà họ Cố, vật này nhất định phải đưa cho con, đeo vào rồi, không có chuyện gì thì đừng tháo xuống."
An Noãn Noãn liên tục khép mở miệng, ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Cố Bắc Thần.
Nhưng Cố Bắc Thần lại có thâm ý khác mà nhìn An Noãn Noãn, thản nhiên nói: "Bà nội kêu em đeo, thì em cứ đeo đi."
Cố Bắc Thần nói xong, cánh tay liền duỗi ra kéo vòng eo xinh đẹp của An Noãn Noãn vào lòng.
 
 
2: Thảo luận về chuyện sinh con
Toàn thân An Noãn Noãn lập tức cứng ngắc, sống lưng nhanh chóng cố gắng thẳng tắp.
Bữa ăn đầu tiên ra mắt nhà chồng, An Noãn Noãn quả thật như ngồi trên đống lửa, cuối cùng cũng vất vả nhịn được đến khi Cố Bắc Thần nói: "Cái kia, con và Noãn Noãn bây giờ sẽ về bên kia."
Bà nội kiên quyết nói không được: "Ăn cơm tối xong rồi về, trước hết để cho chị Dương đi quét dọn nhà cửa của hai đứa trước đi rồi đi sau." Bà nội nắm tay An Noãn Noãn không buông, muốn cùng cô nói chuyện thêm.
Mặc dù hai người đem hết năng lực để diễn trò, nhưng dù sao cũng không thể diễn tròn vai, vẫn có rất nhiều sơ hở, lừa bọn họ về việc cháu đích tôn, có thể lừa được bà nội đang rất mong chắt, ông nội thì không cần nói tới, nhưng mà Cố Vy Vy và Cố Bối Bối có Hoả Nhãn Kim Tinh thì làm sao có thể lừa gạt được, họ thu hết vào mắt những lúc hai người không được ăn ý và tự nhiên.
Mà Từ Phượng Chi quả thật không biết hai người bọn họ đang diễn kịch, trong mắt Từ Phượng Chi, An Noãn Noãn chính là tiểu yêu tinh, là kẻ đạo đức giả.
Ông nội cũng không làm khó bà nội, thấy bà kéo cháu dâu không buông tay cũng chỉ giương mắt nhìn.
Cố Vy Vy nhanh chóng giải vây: "Mẹ, Bắc Thần đang bị thương đấy, trước hết cứ để cho bọn nó nghỉ ngơi, lần này Bắc Thần đoán chừng phải dưỡng sức khá lâu, bọn nó cũng là vợ chồng mới cưới, cho nên để cho người trẻ tuổi bọn nó ổn định cuộc sống trước đã." Nói xong, bà đi đến chỗ An Noãn Noãn: "Một tuần ít nhất phải về nhà ăn cơm một bữa đó, cháu dâu."
"Dạ, con biết rồi thưa dì nhỏ." An Noãn Noãn nhìn Cố Vy Vy như nhìn thấy cứu tinh liền liên tục gật đầu.
Lúc rời đi, Cố Bối Bối còn kéo tay áo Cố Bắc Thần: "Anh, em rảnh rỗi có thể đến nhà hai người ăn cơm được không?"
"Không được." Cố Bắc Thần quả nhiên không cho Cố Bối Bối mặt mũi.
"Ối, có thể mà, em cứ đến đi." An Noãn Noãn nhìn Cố Bối Bối vừa cười vừa nói.
"Được được, vẫn là chị dâu tốt, sau này em sẽ đứng về phía chị dâu, hừ." Cố Bối Bối làm mặt quỷ với Cố Bắc Thần.
Cố Bắc Thần đỡ trán: "Bây giờ em ở công ty nên chú ý thực tập đi, chị dâu của em cũng không có rảnh rỗi như vậy, cô ấy còn phải đi làm."
Lúc này quản gia đến nói với bà Cố, nói là bà Sở đang đợi Từ Phượng Chi ở trước cửa.
Lúc này, Từ Phượng Chi đã thay xong quần áo mang theo túi xách đi xuống lầu, vừa lúc nhìn thấy con trai và An Noãn Noãn chuẩn bị rời đi, nhàn nhạt nhìn An Noãn Noãn, rồi nhìn con trai, vẻ mặt đau lòng nói: "Ở nhà dưỡng thương không được sao?"
An Noãn Noãn nắm chặt tay, cảm thấy Từ Phượng Chi đang nhìn cô, ánh mắt dường như đnag muốn đẩy cô ra xa, ghét bỏ như nhìn phải rác rưởi.
Cố Bắc Thần nhíu mày: "Không có việc gì, chị Dương cũng cùng đi." Nói xong, anh nhìn ra cửa lớn, nhàn nhạt hỏi: "Mẹ hẹn với vợ của thị trưởng Sở sao?"
Từ Phượng Chi dường như đang chịu đựng gì đó, lần nữa nhìn An Noãn Noãn, rồi lại lạnh nhạt trừng con trai: "Chẳng lẽ mẹ không được đi nói với người ta một tiếng xin lỗi thì con sẽ đi sao?"
Cố Bắc Thần thu hồi ánh mắt: "Ừm, ăn ngay nói thật, con trai của mẹ đã có vợ rồi."
Từ Phượng Chi và vợ của thị trưởng không phải là bạn sao? Mẹ con bọn họ lúc nói chuyện, hình như còn có ẩn tình khác đúng không? An Noãn Noãn khẽ cau mày.
 
 
1: Tắm rửa cho bản soái
Từ Phượng Chi vốn định là tự mình lái xe đi, nhưng trong lòng lại đổi ý, nhìn về phía Cố Bắc Thần: "Mẹ ngồi xe của con ra ngoài, vợ thị trưởng người ta đang chờ!"
Cố Bắc Thần đối với chuyện mẹ mình thừa lúc lên xe cũng không có ý kiến, gật đầu: "Vậy đi."
⬅ Trước Tiếp ➡