⬅ Trước Tiếp ➡
 
1: Mắt nhìn không tồi đi!
An Noãn Noãn lắp bắp nói: "Thật ra, thật ra tôi biết nấu cơm, chỉ là một bữa cơm bình thường thôi."
Càng nói về sau thì âm thanh của cô càng lúc càng nhỏ, thật ra nếu muốn cô làm mấy món nổi tiếng quả thật là cô sẽ không làm được.
Cố Bắc Thần nhìn cô nở nụ cười: "Về sau chuyện cơm nước cứ để cho chị Dương đi làm, anh cũng không muốn ngược đãi vợ mình đâu."
An Noãn Noãn thật sự bị lời nói của anh làm cho cảm động, trước tiên không nói đến đại thiếu gia người ta là đang nói thật hay giả, nhưng mà có người chịu buông bỏ kiêu ngạo của mình xuống mà nói những lời này thì quả thật rất hiếm thấy.
An Noãn Noãn cũng không phải là cô gái không biết phải trái, cô hiểu được phải  tiếp thu đạo lý tốt, dù sao hai người kết hôn có chút đột ngột, thật sự là máu chó, không cần quen biết, căn bản là không hề biết chút gì về nhau, theo lời Cố Bắc Thần nói, thì cô phải tự mình cố gắng để sống cuộc sống như thế này không phải sao.
An Noãn Noãn suy nghĩ vẻ mặt ngại ngùng nói: "Anh có thể đừng đối tốt với tôi quá có được không!"
Cố Bắc Thần nhếch khoé môi nhìn cô: "Làm sao vậy, sợ sẽ yêu anh sao?"
"Ối." An Noãn Noãn vội vàng quay đầu đi chỗ khác: "Mới không phải đâu!"
Khi An Noãn Noãn giúp Cố Bắc Thần đi xuống cầu thang, người nhà họ Cố đã có mặt đầy đủ dưới phòng khách, nghe nói là Cố Bắc Thần đưa vợ mới cưới về nhà, cho nên mới từ khắp nơi chạy tới.
Một bà lão đầu tóc bạc trắng cười tủm tỉm vẫy tay với An Noãn Noãn: "Đến, đến, đến đây, cháu gái mau lại đây cho bà nhìn một cái, ôi chao! Sao lại gầy như vậy..."
An Noãn Noãn cười nhẹ, nhanh chóng cúi người chào: "Cháu chào bà ạ!"
Cố Bắc Thần giới thiệu cho An Noãn Noãn: "Noãn Noãn, đây là bà nội, còn người này chính là ông nội."
An Noãn Noãn nhanh chóng cúi người chào ông, cong khoé miệng: "Cháu chào ông ạ!"
Cố Bắc Thần nhanh chóng giới thiệu: "Đây là cháu dâu trong truyền thuyết của ông bà, An Noãn Noãn."
Nói xong, Cố Bắc Thần nhìn về phía ông nội và bà nội, nhíu mày: "Thế nào, mắt nhìn của cháu trai hai người không tồi đi!"
Cố Bắc Thần biết rõ, chuyện ở trong nhà chỉ cần ông nội quyết định, thì sẽ không có khả năng thay đổi.
Ông nội gật đầu "ừ" một tiếng, nói: "không tồi, rất tốt đó!"
Ông nội nghiêm túc cả đời, lời nói mềm mại dễ nghe lại không nhiều, nhưng hôm nay lại có thể cười nói là rất tốt, lại còn tỏ vẻ rất hài lòng.
Bà nội cũng cười phụ họa nói: "Tốt tốt tốt, cái gì cũng tốt, chỉ là có chút gầy, phải bồi bổ thật nhiều mới được!"
Cố Bắc Thần vội vàng gật đầu: "Cái này có thể chậm rãi bồi bổ, ngày một ngày hai thì không thể nào béo lên được."
Bà nội đánh giá An Noãn Noãn từ trên xuống dưới, vuốt vuốt tóc của cô "ừ" một tiếng, nói: "Nhớ khi đó con tới nhà chơi, con chỉ mới cao có một chút thôi, nhưng mới đảo mắt đã trở thành thiếu nữ rồi, sức khỏe của bà ngoại con bây giờ thế nào?"
An Noãn Noãn cong môi: "Cảm ơn bà nội, bà ngoại con bây giờ không có chuyện gì, rất tốt."
"Vậy là được rồi, vậy là được rồi." Bà nội hỏi vô cùng đúng mực, không tổn thương đến lòng tự trọng của cô lại không quên nhớ đến bà ngoại Liễu Thị của cô.
Lúc này một người phụ nữ chừng năm mươi tuổi, ăn mặc đoan trang, ung dung đi cùng Cố Bối Bối.
"Chị dâu nhỏ, hai người về rồi?" Cố Bối Bối nói xong liền ngồi xuống bên cạnh An Noãn Noãn.
Cố Bắc Thần giới thiệu: "Noãn Noãn, đây là dì nhỏ."
An Noãn Noãn nhanh chóng đứng dậy: "Cháu chào dì nhỏ ạ!"
Cố Vy Vy là dì nhỏ của Cố Bắc Thần vốn đã rất yêu thích cháu trai, cho nên yêu ai liền yêu cả đường đi lối về, cho đứa cháu dâu này mặt mũi, cười nhẹ nhìn An Noãn Noãn, khẽ gật đầu "ừ!" một tiếng, nói: "Đúng là một mỹ nhân, nghe Bối Bối nói, con là nhà thiết kế quảng cáo sao?"
"Đúng vậy, dì nhỏ."
2: Mắt nhìn không tồi đi!
Cố Bắc Thần bị ông nội kêu đến phòng làm việc, đây là chuyện bắt buộc mỗi lần đại thiếu gia về nhà, cho dù lần này anh bị thương thì ông nội cũng sẽ không buông tha.
Bà nội, Cố Vy Vy và Cố Bối Bối, cả ba người liên tục thay nhau hỏi han An Noãn Noãn, hỏi cô rất kỹ lưỡng là tại sao lại đột nhiên ở bên nhau, Liễu Thị - cũng chính là bà ngoại của An Noãn Noãn do chuyện nhà mà rời đi, hai nhà không có tiếp tục qua lại, thậm chí trong lòng Cố Vy Vy còn nghĩ, Cố Bắc Thần căn bản không phát hiện ra An Noãn Noãn!
Bởi vì hơn mười năm trước cho tới bây giờ, Cố Vy Vy không ấn tượng với An Noãn Noãn, cảm thấy chính mình chưa từng nhìn thấy cô gái này.
An Noãn Noãn đang phát sầu không biết trả lời vấn đề này như thế nào, Chẳng lẽ lại nói là xem mắt lầm người?
Ngay lúc này, người trong phòng bếp nói với bà nội là thức ăn đã chuẩn bị tốt, có nên bắt đầu bữa ăn ngay bây giờ không. Đúng lúc ông nội cũng nói chuyện xong với Cố Bắc Thần, cho nên bà nội nói: "Được rồi, vậy đi ăn cơm!"
Trong lòng An Noãn Noãn nhẹ nhàng thở ra, trước mắt tạm thời tránh được vấn đề xấu hổ!
Bà nội nhìn Cố Bối Bối: "Bối Bối, lên lầu kêu mẹ con xuống ăn cơm."
Tuy vừa rồi bà nội và Cố Vy Vy không ở nhà, nhưng trong lòng hai người đều rất rõ ràng, Từ Phượng Chi khẳng định không cho An Noãn Noãn sắc mặt tốt, nếu không thì đến giờ ăn mà cũng không chịu xuống lầu như vậy.
Cố Vỹ Thành hiện đang ở nước ngoài công tác, cho nên Từ Phượng Chi vừa xuống lầu thì xem như đủ người.
Vẻ mặt Từ Phượng Chi tức giận, Cố Vy Vy nhanh chóng vẫy tay cười với bà: "Chị dâu, nhanh ăn cơm đi, trên người Bắc Thần còn thương tích, ăn xong rồi cho nó nghỉ ngơi."
"Hừ." Từ Phượng Chi hừ lạnh một tiếng, nhìn cũng không thèm nhìn con trai và An Noãn Noãn: "Nó mà cần nghỉ ngơi à."
Tất cả mọi người nhìn An Noãn Noãn.
Cô gái lẳng lặng đứng yên ở đó, khoé miệng nở nụ cười nhàn nhạt, không kêu căng cũng không nịnh nọt nhìn Từ Phượng Chi: "Mẹ."
Từ Phượng Chi lúc này mới nhàn nhạt nhìn An Noãn Noãn: "Ừ." Sau đó trực tiếp đi xuống bếp.
Rất nhanh, trên bàn món ngon gì cũng có, bởi vì có Cố Bối Bối cười đùa với ông bà nội, cho nên bầu không khí rất vui vẻ hòa thuận.
Dù vậy thì bữa cơm này An Noãn Noãn cũng ăn rất không được tự nhiên. Bởi vì Từ Phượng Chi ngay từ ban đầu đã không cho cô sắc mặt tốt, tuy cô đã tự dặn lòng là mình ăn xong rồi sẽ đi, không có chuyện gì đâu, nhưng vẫn là không được tự nhiên!
Bà nội không thèm để ý tới sắc mặt của con dâu, không ngừng gấp đồ ăn cho An Noãn Noãn, không ngừng nói cô nên ăn nhiều một chút.
Cố Bắc Thần cũng nhìn ra An Noãn Noãn không được tự nhiên, sau bữa ăn anh đề nghị sẽ sống cùng An Noãn Noãn ở nhà trọ Ngân Hà, đồng thời muốn đưa theo chị Dương giúp việc trong nhà đi làm việc cho bọn họ.
Bởi vì đã thông qua được ông nội, cho nên khi Cố Bắc Thần vừa nói ra, ông nội liền gật đầu đồng ý, bà nội vô cùng không muốn nhưng cũng chỉ có thể đồng ý, bởi vì bà nhìn ra con dâu không quá hài lòng với đứa cháu dâu này.
Bà nội dặn dò chị Dương: "Chị Dương à, con bé kia quá gầy, mỗi ngày phải nấu cho nó một bát canh gà táo đỏ hầm thuốc bắc, nếu không thì làm sao mà sinh con được!"
"Khụ, khụ..." An Noãn Noãn nghe xong liền trực tiếp ho khan.
⬅ Trước Tiếp ➡